Lời Tri Ân
cảm ơn lời bàn cuả Tiền Anh Thơ
Lời cuả bạn thật là chí lý
Từ xa nhắn nhủ bạn hiền
Sai con chuột nhắt sang bên láng giềng .
(tamhonthonhacvietnam.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Lời Tri Ân
cảm ơn lời bàn cuả Tiền Anh Thơ
Lời cuả bạn thật là chí lý
Từ xa nhắn nhủ bạn hiền
Sai con chuột nhắt sang bên láng giềng .
Nhớ Kẻ Phong Trần
tặng hương hồn Nguyễn Bính
Nếu gọi thơ tình có cố nhân
Lời người mộc mạc ý dân gian
Giang hồ phiêu lãng hồn du tử
Nguyễn Bính ngày xưa đẹp vạn phần .
kính tặng giác linh Cụ Nguyễn Trãi
Đệ nhất công hầu vẫn Ức Trai
Mười năm nếm mật phải nằm gai
Chiêu binh phò chuá yên bờ cõi
Nghĩa đảm trung thần có mấy ai?...
Thiếp mất chàng rồi Thi Sách ơi !
Căm tên Tô Định thú lang sài
Phất cờ khởi nghiã vì dân nước
Để lại ngàn thu vạn nghiã đời
Ai Có Hay Chăng?
Ai có hay chăng, ai nhớ ai
Mà ai hờ hững dửng dưng hoài
Hỏi xem muôn vạn lần số kiếp
Đã có khi nào, ai với ai?
Tranh Tố Nữ
Hỡi người Tố Nữ cuả tôi ơi!
Buồn bã nhớ cô mấy tháng trời
Có biết hay không trong giấc mộng
Tình cô đã bén cái duyên tôi
Bến Bờ Giải Thoát
Ngày xưa có Đinh Hùng
Thơ thẩn những chiều hoang
Tìm gì trong nghiã điạ ?
Chôn linh hồn bi thương…
Vô Duyên Bất Kiến
Ngộ nhận bảo là yêu
Mà đâu phải tình yêu
Vô duyên còn vương vấn
Cho cõi đời khổ đau
Duyên Dáng Việt Nam
Xao xuyến làm sao một trái đào
Miệng cười nở nụ đoá xuân hoa
Áo dài dân tộc hồn tha thiết
Níu kéo lòng tôi thêm ngẩn ngơ
Thầm Thì Em Nói Với Thơ
hoạ thơ Huệ Thu
Như con chim hót ở trên cành
Vội vã làm gì vọng tiếng oanh
Thong thả chờ nhau đôi mắt biếc
Tình yêu chắp cánh mộng trời xanh
Áo trắng em bay phấp phới xinh
Ngẩn ngơ thơ thẩn khách đa tình
Ngất ngây sánh bước cùng người ngọc
Hãy nói rằng em chỉ thích anh
tặng H nhân đọc bài :” Gác Nhỏ Đêm Xuân”
Muà xuân năm ấy gặp em
Rồi bao kỷ niệm êm đềm bên nhau
Hôm nay lòng lại ngẩn ngơ
Hương Lan thánh thót bên bờ sông tương
Biết Phải Làm Sao
Anh biết lắm hồn thu phảng phất
Gió thu buồn cô quạnh làm sao
Lá thu xào xạc vẩn vơ
Bồi hồi thổn thức ngẩn ngơ ra vào
Tuổi đã cao rồi vẫn vấn vương
Thương cho phận bạc cái hồng nhan
Thuyền quyên quân tử vòng duyên số
Trời chẳng cho nhau được ở gần
Em Có Hay Không?
Suốt mấy hôm nay anh nhớ em
Nỗi niềm nghèn nghẹn ở trong tim
Bâng khuâng tư lự anh thường hỏi
Nhạn lạc nơi đâu chẳng thấy tin?...
Nhớ Cánh Phong Lan
Thơ mãi mà anh chẳng chán sao
Bâng khuâng thoang thoảng bóng hồn xưa
Lưả lòng âm ỉ còn vương maĩ
Than cuỉ còn đâu lúc xế chiều?
Hẹn Lại Muà Sau
Mỗi lần anh đến chơi
Mẹ lại gọi em về
Nhưng em còn bé lắm
Bao muà hoa phượng rơi
Nhớ Em
Anh vẫn nhớ đến em
Giấc ngủ cứ chập chờn
Bóng hình em nhè nhẹ
Dưới hàng hiên chưá chan
Cái Hôn
Ra thế cái hôn quý thế ư?
Mà người quân tử vẫn sầu tư
Băn khoăn cho đến già đời nửa
Chỉ để nói rằng anh vẫn yêu
Nợ Trần Ai
Trong cái đầu bốc lửa
Ngùn ngụt những lời thơ
Trào ra từ cân não
Gào lên tình bao la
Chiều Buông Buông Phúc Xá
Tôi lại ngồi làm thơ
Tặng người em gái xưa
Ven bờ đê Phúc Xá
Cuả một thời xa xưa ......
Anh Là Kẻ Vụng Về
Câu truyện xưa đã qua
Như sương tan muà thu
Nay nghe em nhắc lại
Mà lòng anh xót xa
Tiếng Vọng
tặng Susane
Anh đã ngoài hai mươi
Mà chưa một lần nào
Hưởng phút giây êm ái
Cuả tình thương dạt dào
Trò Chơi Ái tình
Khi lòng anh trống rỗng
Thì em lại yêu anh
Một tình yêu dãy chết
Trôi theo dòng sông xanh