Nhớ Cánh Phong Lan
Thơ mãi mà anh chẳng chán sao
Bâng khuâng thoang thoảng bóng hồn xưa
Lưả lòng âm ỉ còn vương maĩ
Than cuỉ còn đâu lúc xế chiều?
(tamhonthonhacvietnam.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Nhớ Cánh Phong Lan
Thơ mãi mà anh chẳng chán sao
Bâng khuâng thoang thoảng bóng hồn xưa
Lưả lòng âm ỉ còn vương maĩ
Than cuỉ còn đâu lúc xế chiều?
Hẹn Lại Muà Sau
Mỗi lần anh đến chơi
Mẹ lại gọi em về
Nhưng em còn bé lắm
Bao muà hoa phượng rơi
Nhớ Em
Anh vẫn nhớ đến em
Giấc ngủ cứ chập chờn
Bóng hình em nhè nhẹ
Dưới hàng hiên chưá chan
Cái Hôn
Ra thế cái hôn quý thế ư?
Mà người quân tử vẫn sầu tư
Băn khoăn cho đến già đời nửa
Chỉ để nói rằng anh vẫn yêu
Nợ Trần Ai
Trong cái đầu bốc lửa
Ngùn ngụt những lời thơ
Trào ra từ cân não
Gào lên tình bao la
Chiều Buông Buông Phúc Xá
Tôi lại ngồi làm thơ
Tặng người em gái xưa
Ven bờ đê Phúc Xá
Cuả một thời xa xưa ......
Anh Là Kẻ Vụng Về
Câu truyện xưa đã qua
Như sương tan muà thu
Nay nghe em nhắc lại
Mà lòng anh xót xa
Tiếng Vọng
tặng Susane
Anh đã ngoài hai mươi
Mà chưa một lần nào
Hưởng phút giây êm ái
Cuả tình thương dạt dào
Trò Chơi Ái tình
Khi lòng anh trống rỗng
Thì em lại yêu anh
Một tình yêu dãy chết
Trôi theo dòng sông xanh