Dienstag, 3. März 2026

Chùm Thơ Tình Dài 17

 

 

Tiếng Vọng

tặng Susane

 

Anh đã ngoài hai mươi

Mà chưa một lần nào

Hưởng phút giây êm ái

Cuả tình thương dạt dào

 

Cuộc đời anh lênh đênh

Chiến tranh vùi dập anh

Nơi rừng thiêng nước độc

Tan tác bao mộng lành

 

Rồi anh được sang đây

Người ta gọi xứ tây

Gặp muà hoa tuyết nở

Mắt em nhìn lung lay

 

Cha em cũng mến anh

Anh trai laị rất lành

Mẹ thì ngồi yên lặng

Sứ quán dập rình anh

 

Mắt xanh nhìn xa xăm

Xinh tươi như trăng rằm

Mà anh còn câu nệ

Giáo lý của Việt Nam

 

Bữa ăn tối hôm nay

Thấy mọi người chắp tay

Anh giật mình luống cuống

Và quên cả chắp tay

 

Cha nhẹ nhàng mỉm cười

Con cũng phải chắp tay

Ra nhà em đi đạo

Thưa vâng: Giê Su Ma

 

Nhà em ở cũng gần

Sáng biên giới Ba Lan

Tiếng chuông chuà văng vẳng

Thức dậy em ngồi bên

 

Theo em đi thăm cha

Cao vút một toà nhà

Rồi ta đi thăm Mẹ

Bệnh viện đường xa xa

 

Moỉ chân dừng ở đâu

Đứng sát cạnh bên nhau

Dưới chân một bức tượng

Em thì thầm thật lâu

 

 

Áp tai vào oang oang

Tiếng vọng từ hư không

Nào anh đâu có biết

Tiếng lòng em ngân vang

 

Thật thà chẳng hiểu chi

Không biết em nói gì

Hai má em bừng đỏ

Đáy mắt dấu nụ cười

 

Linh cảm mối tình duyên

Nhưng anh chưa từng quen

Nỗi lòng ngươì con gái

Nên phận anh lần khân….

 

Ta đi tắt qua rừng

Quê anh gọi rừng thông

Nghe tim em hồi hộp

Sao anh nỡ lạnh lòng…

 

Không! Anh rất yêu em

Tình anh như tơ tằm

Vì anh còn lo sợ

Anh phải về Việt Nam

 

Thật là khổ trăm chiều

Còn trẻ chưa biết nhiều

Một cái gông xiềng xích

Tâm hồn chốn lao tù

 

Tự thương đời bơ vơ

Yêu em mà vẫn lo

Anh cần gì kia chứ

Quê anh nghèo xác xơ

 

Hèn không ngỏ tình em

Một muà đông bần thần

Buồn lá thư em gọi

Tuyết đáp dày dưới chân…

 

Đức Quốc 2007 Lu Hà

 

 

 

Rừng Bạch Dương

tặng Angelika

 

Mây trời bay vẩn vơ

Nào tôi đâu có ngờ

Người mà tôi yêu dấu

Bỗng ngoảnh mặt làm ngơ

 

Một mình trên toa tàu

Chợt thấy một Tiểu Kiều

Người đâu xinh xinh lạ

Tóc bạch kim thắm màu

 

Tôi buồn tôi mơ màng

Ngắm trời xanh mênh mông

Nàng nhìn tôi chăm chú

Dáng ra chiều cảm thông

 

Tôi thấy mình tự nhiên

Ấm lòng đến làm quen

Vì mới sang nước Đức

Ngô ngọng noí chẳng nên

 

Nàng dạy tôi phát âm

Ghép chữ cho đúng vần

Tôi là học trò nhỏ

Rất ngoan và rất hiền

 

Tôi sóng đôi cùng nàng

Dong duổi khắp phố phường

Nàng đưa tôi lên tháp

Rồi thăm viện bảo tàng

 

Dừng lại cùng ăn kem

Tôi giở ví ra xem

Nàng bật cười khanh khách

Ôi! Anh chàng Việt Nam

 

Thôi để em trả cho

Nàng thương tôi còn nghèo

Nhưng lòng tôi trong trắng

Trái tim nấc nghẹn ngào

 

Liếc nhìn anh quê quê

Nhưng ngoan quá, ngoan ghê

Anh chỉ cười không nói

Mà tình em đê mê

 

Tháng sáu nắng chang chang

Bóng tôi lồng bóng nàng

Tay nắm tay cùng bước

Một ngày nên nghiã chăng?...

 

 

Nàng thương tôi bơ vơ

Mạn tàu sông En- Bơ

Tôi nhìn dòng nước chảy

Ngao ngán ai hững hờ….

 

Vui chân tôi theo nàng

Lạc vào rừng bạch dương

Mắt nàng xanh biêng biếc

Như dấu cả trời trong

 

Nàng đưa tôi về nhà

Người quen đến dèm pha

Họ cãi gì không hiểu

Mặt tôi đành trơ ra

 

Mọi chuyện sẽ qua thôi

Nếu nàng quyết thương tôi

Thì ai nào cản được

Dòng sử tình vẫn ghi

 

Lòng biển say mặn nồng

Bén như ngọn lửa hồng

Lưả rơm từ tiền kiếp

Sét ái tình ngân vang

 

Nay nàng quá xa xôi

Mây trời lạc tới nơi

Hỏi về phương xa đó

Sao chẳng nói lên lời…

 

Lu Hà

 

 

 

 

Giận Suốt Đời

 

Cách nhau một bức tường

Lòng biển rộng mênh mông

Câu cá tàn hương sắc

Mấy năm hoài vấn vương

 

Lá vàng rơi héo hon

Tuổi tác buồn hoa xuân

Vì một chút danh hão

Oan gì mà khóc than

 

Người ấy đã đi xa

Tình yêu không bến bờ

Vì sao ta chót dại

Tự hại người yêu ta

 

Hương hoa chỉ một đời

Tự hiến dâng cho người

Mất trắng thành nô lệ

Chán chê rồi bỏ rơi…

 

Hối hận thì làm chi

Chuyện xưa vĩnh biệt rồi

Tình đi không trở lại

Như vạn trùng xa xôi

 

Còn vài phút nưã thôi

Người vẫn chẳng tơ hoài

Lạnh nhạt đứng trong bếp

Giận cho hết cuộc đời….

 

Ta phải biết làm sao?

Còn đâu là gái tơ

Mấy năm trường đứt đoạn

Hy vọng người yêu ta...

 

Xưa chót coi thường người

Nhẫn tâm chót lỡ rồi

Nghe theo lời chúng bạn

Con cháu lũ vô loài...

 

Chúng con ông cháu cha

Quyền thế ở quê nhà

Cộng sản sang ăn học

U mê còn điêu ngoa....

 

 17.6.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Anh Sợ Yêu Em

 

Em héo hắt sắc hương tàn phai nhạt

Anh lạnh lùng như gió thoảng mây bay

Bao muà thu ghẻ lạnh lá rụng đầy

Lòng băng giá tuyết rơi miền xứ lạ

 

Em khóc lóc cho mộng tình điên dại

Anh mỉm cười ngạo nghễ với thương đau

Tri thức mênh mông biển khổ âu sầu

Khinh sóng gió ghen tuông đời ích kỷ

 

Miệng lưỡi không xương nhiều đường lắt léo

Đục nước béo cò chúng muốn hại anh

Nghe lời ai mà tổn hại đức sinh

Anh khôn khéo thông minh là sống xót

 

Vì sĩ diện em tôi thành đối thủ

Hết tình rồi anh vĩnh viễn ra đi

Có còn chăng rền dứ nưả cuộc chơi

Cho man mác hương hoa nhài thoang thoảng

 

Vẫn kỳ vọng mong ai hồi chuyển ý

Ăn ở với người thân xác phơi ra

Cá đói mồi mong đợi được thiết tha

Trời đất sập em ơi đừng có mộng

 

Em vẫn nhớ xưa kia thời cộng sản

Trai gái bên nhau cấm đoán đủ điều

Lưu học sinh đâu có chỗ mà yêu

Hơi một tý là doạ nhau về nước

 

Anh đã sợ và đâu còn hứng thú

Trông thấy em mà chán ngán vô cùng

Đời trai hùng muôn dạm sóng trùng dương

Đâu dễ chiụ héo hon vì tình ái

 

Anh đã phải cao bay tìm nơi chốn

Cuộc tình này đâu tính đến ái ân

Tấm lòng này gửi gắm chốn xa xăm

Nâng đôi cánh tha hương về sứ sở…

 

 16.6.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Khổ Vì Tình

 

Cứ mỗi lần từ xa

Lung linh thầm gưỉ trao

Có điều gì muốn nói

Đôi mắt người yêu nhau…

 

Anh đã đến thăm em

Ngạt ngào hương thuỷ tiên

Bàng hoàng như nắng hạ

Ba tháng dòng mưa xuân

 

Bao thơ tình gưỉ trao

Em gọi là Thiên Nga

Không phải là thi sĩ

Mà lòng anh thiết tha

 

Chỉ có bấy nhiêu thôi

Mà sầu đong suốt đời

Người yêu em đã đến

Là vỡ mộng thiên thai

 

Anh tức tối lồng lộn

Cũng là lẽ hợp tình

Tình yêu thuờng vẫn thế

Cơn sóng lòng sông xanh

 

Em miả mai khinh rẻ

Sao mà xứng với em

Cành vàng và lá ngọc

Anh nuốt hận sầu cơn

 

Từ hôm đó trở đi

Giưã nắng hè mưa rơi

Băng giá trái tim lạnh

Thề cho hết cuộc đời…

 

Rồi đến em đau khổ

Ba năm tuyết chẳng tan

Gào lên trong tuyệt vọng

Anh đã thành người câm

 

Về Hà Nội cưới vợ

Em vẫn còn đưa tin

Em vẫn còn hy vọng

Gặp em ở Hải Phòng

 

Tình đã chết từ lâu

Em tôi đã hết kiêu

Khi đời hoa héo uá

Hết mộng tình trăng mơ

 

 18.6.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Nhẫn Nhục

 

Anh nhẫn nhục, vì dưới đe trên buá

Chiụ đoạ đày thời cộng sản vô luân

Lũ chúng nó hay phun lời giáo huấn

Mà trong lòng đầy rác rưởi tro phân

 

Cứ mỗi tháng sứ quán về kiểm điểm

Đạo đức chỉ tiêu học giỏi trò ngoan

Là con cháu cuả bác Hồ vĩ đại

Cấm yêu đương thoát tục cõi mộng trần

 

Em lén lút yêu ai mà tha thiết

Một chàng còm ở tỉnh khác xa xôi

Bao hy vọng tương lai đời xán lạn

Nhưng than ôi! Kiếp quả bọt bèo trôi

 

Anh lồng lộn hôn em mà chẳng được

Đời trai hùng đâu chiụ kém thua ai

Em bẽ mặt đưa anh ra tố cáo

Đục nước béo cò lũ chúng mừng vui

 

Anh hậm hực dấu mình trong thầm lặng

Thề quyết suốt đời chẳng nghĩ đến em

Bài thơ cũ hoá ra thành lố bịch

Ba tháng trời gói trọn một muà xuân

 

Em lại thấy anh thao hùng trí lược

Văn võ song toàn khí khái trượng phu

Có sức khoẻ cuả giang hồ tục tử

Như hồn xưa vong quốc Ngũ Tử Tư

 

Đời kiêu bạc đâu phải là hèn kém

Nước chè hai sao xứng mặt anh hùng

Nam tử hán phiêu lưu cùng bão tố

Coi tình trường là ảo mộng phù dung

 

Em cũng biết chúng hay thường tố giác

Tội yêu đương về nước trước hạn kỳ

Căm và ghét thói vong thần khốn nạn

Kiếp tôi đòi cộng sản có thương ai…

 

 19.6.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Cạn Tàu Ráo Máng

 

Kể từ ấy bóng dương vụt tắt

Lối đi về heo hút trăng suông

Còn đâu giục giã trong lòng

Gặp nhau hờ hững như tuồng không quen

 

Bao tình tứ thơ văn réo rắc

Lặng như tờ phút chốc nhỏ nhen

Sượng sùng đôi má thuyền quyên

Chẳng qua đục nước trái duyên lỡ làng

 

Yêu chẳng trọn dùng dằng nức nở

Tiếc một đời hoa vỡ nhụy phai

Bần thần sương đọng ngậm ngùi

Chim không vướng bẫy cá mồi chê ăn

 

Em loay hoay quanh năm suốt tháng

Vẫn mong chờ anh động tình thương

Từ đâu ra sự phũ phàng

Cạn tàu ráo máng tuyệt đường lộ sinh

 

Anh nuốt giận bất bình uốt ức

Sống giưã bầy chó sói yêu ma

Khôn ngoan trông rộng nhìn xa

Đa mưu túc trí ta bà hiểm nguy

 

Lũ chúng nó một bầy lang sói

Con cháu ông quen thói đong đưa

Dấu tay ném đá từ xa

Phê bình đấu tố từ xưa vẫn làm

 

Chúng cầu nguyện lỗi lầm kẻ khác

Để thưà cơ đục nước béo cò

Em tôi rút ván qua cầu

Vội vàng te tái ậm ờ vu oan

 

Anh yêu em tình oan lý trái

Biết phận mình lép vế lui binh

Thôi thì cốt giữ lấy mình

Dần dà sẽ tính phân minh tỏ tường

 

Anh là kẻ lõi thông cốt cách

Hiểu sự đời cám cảnh thương đau

Liệu bề tang lễ đường xa

Tình em anh đã đưa ma gọi hồn…

 

 19.6.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Anh Vội Ra Đi

viết cho Hoàn

 

Em đã coi anh đã chết rồi

Chết chưa, chết chửa, vẫn chưa thôi

Mảnh tình vương vấn sao còn đó

Cái nợ ba sinh đã hết rồi ?...

 

Ta đã gặp nhau ở nẻo nào

Phố phường dong ruổi thuở xa xưa

Vì anh yếu đuối nên người khác

Đã lấy anh đi thật chẳng ngờ...

 

Em vẫn trách anh kẻ bạc tình

Vì sao laị thế dễ quên nhanh

Mà lòng anh đã chai như đá

Một chút tình thương chửa kịp thành

 

Thói đời đen bạc thật vô cùng

Gió cuốn đời anh quá vội vàng

Cơn lốc phong trần đua nẻo khác

Tìm đường sinh kế phải xiêu lòng

 

Ở tận cuối trời mây tím bay

Lòng còn thổn thức nhớ em hoài

Kiếp nghèo nên phải đành quay quắt

Mây lạc trời Âu dở cuộc say

 

Yêu em mà laị chẳng vì em

Để mặc người yêu một nỗi niềm

Không ngoái đầu nhìn chân rảo bước

Bao giờ anh trả laị cho em?

 

Yêu em mà laị chẳng như yêu

Đâu thấy mắt anh đọng giọt sầu

Anh vội vàng chi mà chẳng đến

Để em sầu khổ với tình yêu!

 

Lu Hà

 

 

 

 

Tiếng Vọng Trong Đêm

tặng V

 

Tiếng vọng trong đêm vẫn nhớ ai

Mà hồn văng vẳng nhắn người ơi

Trong mơ nghe tiếng người xưa gọi

Tỉnh dậy canh chầy thơ viết ngay

 

Như hai giọt nước cõi trần gian

Đẫm lệ long lanh chẳng được gần

Có phaỉ kiếp xưa còn nặng nghiệp

Luân hồi ta phải chiụ đau thương?

 

Cũng bởi taị anh quá khổ đau

Đường trần lê bước nỗi âu sầu

Phong sương gió buị đường trăm ngả

Vùng vẫy trầm luân cuộc bể dâu

 

Cứ nghĩ đời nhau mà ứa lên

Thương em bạc mệnh gái thuyền quyên

Phải chăng kiếp quả do bài trí

Trong cõi ba sinh vướng bụi phiền.

 

Thơ làm nhiều quá có nên chăng

Thần trí mong cho vẫn vững vàng

Đủ sức đương đầu bao sóng gió

Đọc thơ mà hiểu cái đau thương

 

Không lẽ anh thôi đừng viết thơ

Để hồn thi sỹ chết trong mơ

Sống trong năm tháng dài lay lắt

Tuổi tác già nua ai biết đâu?...

 

Anh vẫn làm thơ để tặng em

Người đời nếu muốn cũng cho xem

Có ai ngăn cấm hồn anh nhỉ

Như thuở Hữu Loan khóc vợ hiền?

 

Anh vẫn làm thơ để đẹp đời

Bao nhiêu uất hận với chua cay

Chê bai chửi bới đời cho sướng

Rằng đã sinh ta ở kiếp này!

 

26.3.2008 Lu Hà

 

 

 

 

Nhớ Em Cô Gái Trường Sơn

 

Bỗng nhiên tôi nhớ một người

Ba lăm năm trước một thời yêu thương

Giữa nơi bom đạn chiến trường

Gặp em mười bảy lên đường tòng chinh

 

Em là con gái Thái Bình

Vì ai nên nỗi duyên tình giở giang

Rừng xanh vực thẳm não nùng

Thương em gái nhỏ mở đường Trường Sơn

 

Cùng nhau chia sẻ nắm cơm

Chặt cây sẻ núi tro tàn lá bay

Lạ lùng giưã chốn rừng nai

Thướt tha yểu điệu chân dài kiêu sa

 

Từ lâu tôi vẫn hằng mơ

Giống nòi khoẻ mạnh cao to lạ thường

Chôn sâu từ tận đáy lòng

Mai này tôi sẽ đưa nàng đi xa

 

Bao nhiêu hy vọng đợi chờ

Bài thơ tám chữ thẹn thò gửi trao

Những đêm dưới ánh trăng sao

Lán nam lán nữ se tơ chỉ hồng

 

Bập bùng bên ánh lửa lòng

Buì ngùi em kể nhà dòng quê Cha

Em là con cái đức Bà

Sinh ra chẳng được trọn thờ niềm tin

 

Chiến tranh ngọn lửa điêu tàn

Động viên con gái tuổi còn học sinh

Bận đồ quân phục màu xanh

Trung đoàn phản chiến quyên sinh giưã đường

 

Bộ đồ phụ nữ thường ngày

Nhúng vào dòng suối cản đường hành quân

Trăm xe hốt cả trung đoàn

Các em cô gái Trường Sơn mở đường

 

Thương em anh để trong lòng

Ngậm nguì thổn thức não nùng làm sao

Tâm tình chưa thoả dạt dào

Từ đâu ngọn gió ba đào ác thay

 

Anh về miền Bắc hậu phương

Đôi ta chia sẻ dạm đường thương yêu

Trường Sơn sáng nắng chiều mưa

Bài thơ giang giở bước qua cuộc đời

 

Hôm nay lòng vẫn bùi nguì

Bom rơi đạn nổ rụng rời xác hoa

Hãi hùng như thể chiêm bao

Thương em gái nhỏ năm xưa rừng Lào

 

Mất còn chẳng biết thế nào

Ba lăm năm giữ giọt sầu trong tim…

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen