Montag, 18. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 34


Bến Bờ Giải Thoát

 

Ngày xưa có Đinh Hùng

Thơ thẩn những chiều hoang

Tìm gì trong nghiã điạ ?

Chôn linh hồn bi thương…

 

Thơ tặng Đỗ Đức Thu

Tởm lợm gái giang hồ

Chỉ có chàng Thế Lữ

Đêm gió gào hoang vu

 

Thế kỷ đã đi qua

Chán chường lẫn cay chua

Tình thù ! ôi nhân thế

Kinh hoàng bao giấc mơ

 

Nhất niệm đoá sen hoa

Nhất niệm cũng thành ma

Hồn thơ về thế tại

Chôn vùi đi thương đau

 

Hỉ sả là vô tư

Nuôi tâm tình thiết tha

Xoá đi bao oán hận

Giải thoát ngàn năm sau

 

Mở cánh cưả tự do

Thả uất hận trong đầu

Trang trải lên trang giấy

Nhẹ nhàng hồn về thu….

 

17.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Nỗi Lòng Người Thiếu Phụ

hoạ thơ Mai Hoài Thu

 

Nếu phải kiếp này chẳng được nhau

Nợ tình sương đọng lệ ngàn thu

Trăng treo đầu ngõ buồn không tỏ

Thiếu phụ năm canh khóc tủi sầu

 

Cũng bởi sinh ra chẳng gặp thời

Quê hương rời bỏ lệ từng rơi

Tha hương đất khách tìm nơi chốn

Ngọn sóng bạc đầu dạt biển khơi….

 

Anh đã trách em chẳng giữ lời

Tình theo sóng nước cánh hoa rơi

Thương đau cho số đời ly biệt

Như cánh phù du vạn mảnh đời…

 

Anh ở quê nhà với nhớ mong

Chòm sao bắc đẩu sáng mênh mông

Ngân hà chảy mãi về vô tận

Mang nỗi lòng em vẫn ngóng trông

 

Hôm nay gió bấc đông về sớm

Nghe lá tàn thu rụng cuối muà

Chim chóc cũng buồn không dám động

Một trời quan tái gió mây xa

 

Em ở chân trời xa viễn phương

Mẹ con em với nỗi cô đơn

Việt Nam xa cách ngàn muôn dặm

Bao nỗi đau thương nỗi đoạn trường...

 

Nếu phải kiếp này chẳng có nhau

Nợ tình bi lụy biết bao giờ

Giận em anh vẫn buồn không nói

Lỡ vậy đành sao bạc mái đầu?....

 

8.10.2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

Uá Màu Mực Phai

chuyển thể thơ Vũ Hoàng Chương: Lá Thư Ngày Trước

 

Trăng ảm đạm vương sầu vạn cổ

Mười năm dài thổ lộ bằng thư

Bâng quơ hò hẹn là hư

Sắt son mỏng mảnh duyên tơ lỡ làng

 

Rượu cứ rót đêm đông giá lạnh

Chiếu chăn đơn lóng lánh đèn khuya

Cô miên rùng rợn hôn mê

Nỗi niềm tưởng nhớ sơn khê nẻo nào?

 

Gió âm tuởng lạc vào nệm gối

Gọi xa xăm bối rối hồn ơi!

Tơ tình sóng biển xa khơi

Cánh buồm viễn vọng tìm nơi bến bờ...

 

Hỡi năm tháng phai nhoà mộng điệp

Yêu đê mê trọn kiếp tàn phai

Mười năm còn chút này đây

Tình xưa e ấp trao tay mặn nồng

 

Ai đã viết yêu thương hưá hẹn

Nét thon gầy run rẩy đưa nhanh

Buổi đầu đâu dám em anh

Đơn sơ ngượng ngập tâm tình ngẩn ngơ

 

Hoa hé nụ hồn thơ nếp giấy

Nhắc làm chi thuở ấy tươi xanh

Tương tư ảo mộng duyên lành

Đêm nay xế nẻo để anh nghẹn ngào

 

Say đã gắng âu sầu hấp hối

Mưa, mưa hoài tê tái lòng đau

Gấm the từ buổi xa nhau

Vàng son mắt biếc bạc màu trần suy

 

Mình thương tiếc một thời dĩ vãng

Giấc mơ xưa lãng đãng chiều nay

Mây trời rỏ giọt bi ai

Mấy tuần nằm viện bồi hồi thở than

 

Đêm dằng dặc nỗi niềm ai oán

Áo xiêm bay tủi hận làm sao

Mưa hoài, mấy đêm liền nhau

Mười năm vọng lại uá màu mực phai...

 

Nghe lá rụng rã rời thân xác

Hồn bơ vơ xao xác màn đêm

Côn trùng rên rỉ thương tâm

Mưa càng nặng hạt nỗi niềm càng sâu....

 

Yêu sai lỡ để sầu vạn kiếp

Pháo vu qui tới tấp ngưạ xe

Chiều buồn đưa tiễn người đi

Mười năm còn lại chút này mà thôi...

 

1.7.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Giống Hệt Như Nhau

tặng Kỳ Duyên và Như Loan

 

Hai nàng giống hệt như nhau

Long lanh giọt nước Tây Hồ Việt Nam

Kỳ Duyên cùng với Như Loan

Tiên nga giáng thế dương trần ngẩn ngơ

 

Thái Chân Ngọc Nữ thuở nào

Đào tiên ăn trộm nên ra nỗi này

Kỳ Duyên vào cưả nhà ai?

Như Loan cũng vậy đầu thai cùng nhà?

 

Bồng bềnh hai trái hồng mơ

Vòng eo thon thả dạt dào lâng lâng

Tóc mây lấp lánh hào quang

Phập phồng ánh điện xênh xang cánh gà

 

Bởi còn ân ái mộng mơ

Dương trần đày ải má đào phôi phai

Phải qua sinh tử luân hồi

Như người dương thế trời ơi, có buồn?

 

Đường xa muôn nẻo trần gian

Bọt bèo trôi nổi muôn vàn vấn vương

Bao la trong cõi vô thường

Nam nhi quân tử bốn phương đất trời

 

Phen này quyết chí tới nơi

Ngó lên sân khấu bồi hồi chờ mong...

Hai nàng giá có đoái thương

Cái hôn dang dở muộn màng đắm say!

Kỳ Duyên con gái ông Nguyễn Cao Kỳ, tôi gọi ông ấy là việt gian, nhưng tôi vẫn làm thơ khen đẹp từ một bức ảnh

 

28.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Tiếng Đàn Diêu Linh

thơ tiếp theo hai câu

 

" Đàn kêu tích tịch tình tang

Ai mang hoàng tử mơ màng tới đây?"

Hồn thơ treo ở ngọn cây

Du dương với gió theo mây về trời

Đêm thanh lồng lộng xa vời

Tiếng đàn vọng xuống trần ai dịu dàng

Phất phơ dải luạ tơ hồng

Mắt xanh biêng biếc chín tầng mây cao

Lòng tôi hồi hộp lao xao

Hỏi thăm tiên nữ tên là Diêu Linh

Mải mê dìu dặt biển xanh

Xe tơ kết tóc yến oanh nguyện thề

Sớm hôm thui thuỉ đi về

Buồng không chiếc bóng ngậm ngùi thở than

Đêm nay bỗng thấy tiếng đàn

Người tình kiếp trước vẫn còn đắm say

Thả hồn vào mộng như bay

Thái Chân Ngọc Nữ bàn tay ngọc ngà

Diêu Linh nàng ở chốn nào?

Để tôi lạc lối ngẩn ngơ vườn đào

Năm cung chín điện đều qua

Diêu Linh chẳng thấy ngân Hà mênh mông

Thuyền tình không bến sang ngang

Nên tôi cứ phải bâng khuâng đợi chờ

Mong sao ô thước bắc cầu

Kẻo sao bắc đẩu đã mờ mờ tan...!

 

24.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Duyên Dáng Việt Nam

 

Xao xuyến làm sao một tứ thơ

Miệng cười nở nụ đoá xuân hoa

Áo dài dân tộc hồn tha thiết

Níu kéo lòng tôi thêm ngẩn ngơ

 

Đâu chỉ mình tôi ngắm nghiá cô

Giai nhân tài tử vẫn hằng mơ

Thái Chân Ngọc Nữ nơi tiên cảnh

Từ Thức lại về cõi động xưa

 

Duyên dáng Việt Nam ánh mắt huyền

Tháng năm chẳng phụ nét hồn nhiên

Mẹ cha tần tảo nuôi khôn lớn

Hạnh phúc giống nòi có tổ tiên

 

Tôi rất vui lòng được thấy cô

Chỉ là tấm ảnh chứ thì sao?

Quê hương ta đó thường mong đợi

Xa cách ngàn trùng sóng biển xa…

 

Sóng đánh bạc đầu bao đoá hoa

Bọt bèo trôi nổi kiếp phù du

Mối mai ngoại quốc đời cơm áo

Máu lệ nhoè rơi thân xác đau…

 

Tôi rất vui mừng lại thấy cô

Bình an gửi tặng mấy vần thơ

Mẹ cha anh chị bao thương mến

Đất khách quê người hưởng tự do

 

5.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Bức Thư Sầu Thảm

 chuyển thể thơ Tô Thuỳ Yên: Tháng Chạp Buồn

 

Mưa lất phất mai vưà hé nụ

Gió heo may món nợ lao tù

Sinh ra trong cõi ta bà

Nỗi niềm oan trái thiên thu tủi sầu

 

Tết đã đến con chưa về được

Nghĩ mà đau thân xác rã rời

Nhớ thương biển rộng sông dài

Quan san cách trở tình người biển khơi

 

Xa biền biệt tái tê vô hạn

Suốt chín năm khổ tận cam lai

Trung du Bắc Cạn Lào Kai

Khỉ ho cò gáy ma chơi rập rình

 

Con đã khóc hồn thành nước mắt

Có ai hay đời hết ban mai

Âm u nhặng đuổi ruồi bay

Tuổi con đã quá một thời vàng son

 

Thân đày đoạ chín năm áo vá

Hồn phiêu diêu lạc giưã màn đêm

Trải bao ác mộng âm thầm

Hàng hiên lã chã mưa dầm mãi sao?...

 

Buồn tưởng nhớ mai già đầu ngõ

Gió heo may thầm nhủ nở hoa

Xót xa tủi hận hồng đào

Tháng năm xơ xác uá màu sương rơi

 

Căn nhà lá chẳng ai tu sưả

Tấm phên tre ngọn gió luà qua

Sân vườn cỏ dại ganh đua

Khói lam ảo não mẹ cha âu sầu

 

Học cải tạo canh khuya thức giấc

Xã hội đen từng bước dã man

Từng bầy vàng vện chó săn

Trả thù quân cán con dân cộng hoà

 

Rừng Việt Bắc vi vu giá buốt

Chín năm dài sống xót là may

Sắn khoai nước suối qua ngày

Nuôi mầm hy vọng đất trời kinh thiên

 

Tết năm nay trời đen mây rủi

Giọt mưa xuân buốt nhói tim đau

Nhạn bay thăm thẳm sông hồ

Nhắn tin cầu nguyện mẹ cha an bình

 

Thư viết tiếp để dành cho vợ

Chắc em buồn như gió muà thu

Lơ thơ cỏ uá xác xơ

Dòng đời hiu quạnh thờ ơ chán chường

 

Gần thập kỷ buồng không vắng lặng

Những tiếng vang nhịp đập con tim

Trễ tràng biếng trải cài trâm

Đầu bù tóc rối âm thầm khổ đau

 

Kià bến nước đôi bờ hờ hững

Lục bình trôi lẳng lặng xót xa

Cá bơi dưới nước lờ đờ

Trên trời một cánh chim sa ngỡ ngàng

 

Xuân cứ đến não nùng bày tỏ

Xuân lại đi bỏ lỡ má hồng

Mưa xuân trằn trọc canh trường

Mưa nhoè ngấn lệ mắt nàng Hằng Nga

 

Còn ở đây xuân đâu thèm đến

Tấm chăn đơn lận đận vụng về

Âm u quang cảnh não nề

Gầm gừ cơn lũ con đê hãi hùng

 

Lòng cuả anh tan hoang đổ nát

Như con đê thảm thiết quê hương

Sóng tràn máu đổ thê lương

Nhọc nhằn vất vưởng vấn vương u hoài

 

Đêm thanh vắng muôn loài tê tái

Nhớ con đường sớm tối em đi

Hiu hiu ngọn cỏ rối bời

Ủ ê nhan sắc đất trời cảm thương

 

Bao kỷ niệm vợ chồng trỗi dậy

Dòng sông thương nước chảy nắng vàng

Hai hàng phượng vĩ rỡ ràng

Đầu xanh núp bóng ngô đồng bao la...

 

Hồn phảng phất miền xa quê nhớ

Gió lao xao thầm nhủ em yêu

Căn nhà như giấc chiêm bao

Em tôi bé bỏng dáng chiều dạ lan

 

Anh biết chứ nỗi buồn xa cách

Chín muà xuân mỏi cánh chim bay

Dặm trường cách trở xa xôi

Hoa vườn ủ rũ phôi phai cánh vàng

 

Con chim khách quên đường chẳng đến

Lau sậy già tủi hận cành khô

Gợi miền gió cát xanh xao

Phi lao thầm bảo hết muà trầm luân !

 

Đoạn thư cuối nỗi niềm trăn trở

Viết đôi dòng nhắn nhủ con thơ

T ừ ngày cha phải đi xa

Tháng năm lầm lũi bơ phờ xác xơ

 

Đời lặng lẽ bơ vơ trần thế

Nhà trống trơn nóc rỏ giọt rơi

Đầm đià mưa ướt mắt nai

Mỗi lần có khách mừng vui ngập ngừng

 

Con sáo sậu trong lồng đã chết

Chín năm rồi con biết vì sao?

Cha con xa cách bến bờ

Vì ai gây cảnh chia lià tình thâm...

 

Tình cốt nhục nghĩ thêm rầu rĩ

Tiếng côn trùng phụ tử xót xa

Nưả đêm thức giấc ngẩn ngơ

Màn đen thăm thẳm bơ vơ cõi lòng

 

Tuổi đi học mà trường không nhận

Hận căm thù bẻ ngọn vùi hoa

Chính quyền sủi bọt máu trào

Buá liềm cờ đỏ đạp đầu dân đen

 

Nếu có phải bước qua trường cũ

Vội đi nhanh vì sợ bạn kêu

Cái thằng cha nó đi tù

Lần hồi rau cháu muối dưa cua đồng

 

Con cứ lớn ngày thương tháng khó

Mơ ước thành tráng sĩ thẳng ngay

Đàng hoàng dũng cảm ra người

Làm nên thế giới tinh khôi nét vàng

 

Tạo lịch sử oai hùng chiến cuộc

Đôi mắt đen tổ quốc reo ca

Hương nồng nắng hạ tóc tơ

Lâng lâng cắp sách tuổi thơ đến trường

 

Con yêu dấu canh trường đêm thảm

Nghĩ đến con ảm đạm sầu tư

Tiếc rằng lá rụng vàng thu

Mái đầu nhuốm bạc giấc mơ tuổi vàng

 

Muà hạ cũ băng băng tuổi trẻ

Thuở xa xưa phấp phới diều bay

Bỗng đâu ngọn cỏ sương rơi

Vẫn còn hồi tưởng đất trời nổi giông

 

Hồn vật vã thê lương thảm khốc

Đống tro tàn thành phố bi ai

Dép râu mũ cối kéo về

Nhà tan cưả nát đất trời đảo điên

 

Con nhớ nhé nỗi niềm than thở

Lời cuả cha thổ lộ đêm nay

Dặn dò sau trước mọi nơi

Cây nêu tràng pháo tết này vắng cha.

 

12.7.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Sao Tàn Trăng Bạc

hoạ thơ Hoàng Huy Giang

 

Xuân chớm hoa lòng lại giã đi

Thương tình thu rụng cóng tê vai

Non đoài sương lạnh hồn giang giở

Bỏ lại chiều hôm giưã tỉnh say !

 

Tráng sĩ đeo guơm lên ải Bắc

Quan san muôn dặm nuối tơ lòng

Sả thân vinh nhục vì ai nhỉ

Nghe tiếng ngưạ reo vọng nuí sông

 

In dấu chân anh rỏ máu hồng

Chân trời xa thắm dõi mây mong

Xuân qua thu lại nhiều thương nhớ

Tuởng bóng ai về theo gió phong….

 

Sáng tối nhìn lên dãy nuí xanh

Ầm ầm thác đổ bọt sôi nhanh

Thông reo bờ suối lòng se thắt

Con bướm tìm hoa trụi lá cành

 

Trằn trọc bao muà em nhớ anh

Nỗi buồn hiu quạnh đêm tàn nhanh

Hải đường lả ngọn hương man mát

Thương đời thiếu phụ mái đầu xanh

 

Đêm về gió thổi từ phương Bắc

Nghe tiếng hồn xa dạ chẳng sờn

Em khóc thương anh bên vọng gác

Chập trùng ánh lưả trái tim son

 

Vắng anh chim chóc buồn ca hát

Em ở lại nhà gối lẻ đôi

Tóc rối buồng the lười chải chuốt

Còn đâu son phấn thắm hoa cười

 

Cứ phải ra đi vì núi sông

Cho em năm tháng héo trong lòng

Bao nhiêu thân xác vùi khe suối

Trập trùng quan ải gió mênh mông

 

Kẻ thù truyền kiếp mộng xâm lăng

Thế kỷ văn minh cảnh phũ phàng

Trăng sao đêm dõi tìm Bắc Đẩu

Gưỉ gắm tình em bao nhớ mong

 

23.9.2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

Tặng Hai Cô Gái Việt

 

Hứng lên viết mấy vần thơ

Tặng cô gái Việt mặn mà thướt tha

Hỏi rằng quê quán đâu ta?

Lâu nay có nhớ cố đô Sài Gòn?

Thăng Long thành Huế nắng tràn

Việt Nam thương nhớ muôn vàn xót xa

Phượng tàn cúc lại nở hoa

Muà đông xứ lạnh có sầu lắm không?

 

Long long đôi mắt bồ câu

Mịn màng óng ả tóc màu nắng tơ

Hồn nhiên như trái hồng đào

Nylon ấp ủ giấc mơ ảo huyền

Ai nhìn cũng muốn nổi điên

Nỡ sao quân tử thản nhiên hững hờ

Muốn gần e ngại lẳng lơ

Muốn xa thì tiếc duyên ta lỡ rồi!

 

Đẹp như hai nàng tiên nga

Cung trăng hạ giới đi đâu bây giờ

Lạc vào thế giới xa hoa

Quần là áo lượt ngẩn ngơ thế trần

Áo lông bó chẽn hàng thun

Nylon co rãn muôn phần nở nang

Cổ tay trắng nõn đeo vòng

Đôi gò bồng đào mênh mông dạt dào

Khoan thai yểu điệu má đào

Chim sa cá lội lừ đừ dưới ao

Hai nàng sao cứ ngồi lâu

Cho người quân tử đi vào đi ra...?

 

18.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen