Montag, 18. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 40


 

Lời Tri Ân

cảm ơn lời bàn cuả Tiền Anh Thơ

 

Lời cuả bạn thật là chí lý

Tớ có lòng tri kỷ tự nhiên

Từ xa nhắn nhủ bạn hiền

Sai con chuột nhắt sang bên láng giềng .

 

Tớ cũng có ngổn ngang tâm sự

Thơ viết trong ngái ngủ vội vàng

Giật mình sực nhớ ra ngày

Cái hôm quê mẹ tiễn Thaỳ đi xa .

 

Ở nước Đức nhạn xa băng giá

Tớ rét run bạn aó đạo tràng

Kinh luân Phật Pháp tỏ tường

Ơn Thày giúp bạn rõ ràng chi ly

 

Khổ thân tớ chưa đi lễ Phật

Đời sinh ra trôi dạt tứ phương

Phố phường chật hẹp tha hương

Chuà chiền chẳng có gió sương sớm chiều .

 

Mái tóc đã pha màu mưa nắng

Mà việc đời vẫn chẳng hanh thông

Vội vàng chữ nghiã loăng quăng

May sao có bạn meo sang luận bàn .

 

Lời của bạn muôn vàn ý tứ

Tớ xem xong là hiểu được ngay

Đằng nào tớ cũng viết rồi

Tuy lòng tớ có nhưng lời khó nghe .

 

Thơ với phú lê thê trần tục

Chốn cửa thiền tiếng đục tiếng thanh

Nằm mơ nghe tiếng đóng đinh

Mà con bật dậy lung linh thánh đường .

 

Cảm ơn bạn Tâm Quang chỉ bảo

Còn nhiều từ như tớ dùng sai

Ôi bao thế tục ngoài đời

Đắn đo thận trọng ở nơi cửa thiền .

 

Một năm dùi mài kinh luân

Không bằng học bạn một lần sáng khôn

Ba năm suy tính thiệt hơn

Không bằng đi lễ nguồn cơn tỏ bày !

 

muà thu 2007 Lu Hà

 

 

 

Thương Em Người Vợ Hiền

Thơ theo tâm tình Thanh Hoàng: Thương

 

Thương em từ thuở xa xưa

Miệng ăn cơm búng lưỡi lưà cá xương

Trung du đồi cọ quê hương

Bình Ca bến nước trọn dòng thủy chung

 

Ai gây sóng gió bão bùng

Mưa tuôn giọt lệ vua Hùng ngàn thu

Chôn nhau cắt rốn chia lià

Gánh gồng cha mẹ lên tàu vào Nam

 

Xa quê em mới lên năm

Tử sinh cốt nhục tình thâm giống nòi

Ngăn sông ách nước tai trời

Nhịp cầu Bến Hải sương rơi lạnh lùng

 

Miền Nam nâng giấc mộng vàng

Bỗng đâu gió chướng hãi hùng tuổi xuân

Bắc phương ào ạt tiến quân

Bảy lăm thê thảm chồng con ngậm ngùi

 

Công em khó nhọc thăm nuôi

Hận thù cải tạo cuộc đời lầm than

Em tôi chỉ thắm môi son

Động Hồ sóng dậy lệ tràn bờ mi

 

Sớm chiều tần tảo đôi vai

Tằm tơ mái tóc bời bời nguồn cơn

Khó khăn chịu đựng âm thầm

Bưã no bưã đói tím bầm ruột gan

 

Ra đi cùng với chồng con

Đất lành chim đậu trăng tròn bình an

Thương em người vợ gian truân

Chịu bao cay đắng tủi hờn tha hương

 

Ta bà chìm nổi não nùng

Hai lần di tản tận cùng hành tinh

Chim ca yêu khoảng trời xanh

Sông Thao dào dạt quê mình nỉ non

 

Cửu long cuồn cuộn sóng cồn

Giang sơn máu nhỏ lệ tuôn nghẹn ngào

Thương em rám nắng má đào

Lo toan bươn trải mặn mà chồng con

 

Thương em đôi mắt thiên thần

Năm canh trằn trọc nhọc nhằn triền miên

Đoá hồng lưu luyến hồn nhiên

Tuổi vàng trăng ngọc suối tiên rạt rào

 

Theo anh chìm nổi ba đào

Chân trời góc biển nghẹn ngào vần thơ

Thương con kén nhỏ ươm tơ

Miệt mài dệt vải canh khuya thuở nào

 

Thương con sáo nhỏ la đà

Bắc Ninh quan họ ca trù sông thương

Tiếng đàn tích tịch tình tang

Khoan thai nhẹ bước đài trang dịu dàng

 

Hàng Nga lầu ngọc gác vàng

Sao bằng trần thế vì chồng vì con.

 

17.5.2010 Lu Hà

 

 

 

Muà Xuân Biên Giới

 

Cảnh trí nơi đâu đẹp thế này

Anh đào nở trắng nhụy vàng tươi

Cánh hoa mỏng dính như tờ giấy

Tinh khiết cho đời ai có hay?

 

Tĩnh lặng trời êm hoa tuyết rơi

Không gian vương nhẹ áng mây trôi

Xa xa khói toả sương mờ ảo

Đỉnh núi vầng dương hé nụ cười

 

Mắt trời soi rọi xuống dân gian

Gieo hạt muà xuân cho thế nhân

Nhè nhẹ mây bay ai goị gió

Muà xuân biên giới buổi đông tàn

 

Loáng thoáng nghe như có tiếng chim

Mở toang cửa sổ ngóng nhìn xem

Mà sao chẳng thấy chim bay nhỉ

Náo nức lòng ta hay trái tim ?

 

Có lẽ bây giờ đã cuối đông

Hân hoan thời tiết đón xuân sang

Anh đào nở rộ chào xuân mới

Nên trái tim ta cũng rộn ràng ?

 

Ta viết bài thơ tiễn gió đông

Tuy rằng mưa tuyết hãy còn vương

Miền Nam biên giới là như thế

Pháp Quốc bên kia trắng ngập đường.

 

Xuân đến đông tàn nhớ cố hương

Giờ này quê Mẹ có vui không ?

Nhớ ai chắc chắn bầm gan ruột

Còn giận nưã không chuyện lỡ làng ?...

 

Ra thế bây giờ vẫn tráng niên

Tinh thần thể trạng vẫn bình yên

Cũng may phúc đức đời lương thiện

Rỗng lặng tâm trong bởi tập thiền

 

Cứ thế tâm hồn vẫn ngất ngây

Văn thơ phú lục như mưa bay

Sau rồi nghĩ laị thầm khuyên nhủ

Buồn bã làm chi hại cái đời ?...

 

 26.3.2008 Lu Hà

 

 

 

 

Đón Xuân Trên Đất Khách

cảm tác từ tâm ý Trần Trung Đạo

 

  Đất khách quê người vẫn vấn vương

 Trời xuân Mỹ quốc nhớ quê hương

 Mây xa nhắn gửi về Nam Quốc

Tiếng pháo giao thưà xuân đã sang

 

Tự do cánh én đã với thiên nhiên

Nhạt khói hương thờ cúng tổ tiên

Đã mấy xuân về con vắng mẹ

Ở nơi viễn xứ thiếu đàn em

 

Hàng xá đêm khuya đã đỏ đèn

Hạt xuân thánh thót vẫn triền miên

Âm thầm con bước trên hè phố

Mộng tưởng quê hương tiếng sấm rền

 

Mẹ vẫn ở nhà với cháu con

Than hồng bếp lưả ấm lòng xuân

Thở dài khoé mắt rơi dòng lệ

Đất khách quê người không bánh ăn

 

Ngước mắt nhìn trời Mỹ Quốc xanh

Đường bay cướp gió vội cho nhanh

Đưá con lưu lạc về quê mẹ

Mang cả lòng tôi với lữ hành

 

Hỡi người em gái của quê hương

Em có buồn không áo lụa hồng

Tình xưa vẫn đó muà xuân ấy

Em đã qua sông đã lấy chồng

 

Cầu chúc cho em đón gió xuân

Chồng con hạnh phúc tấm lòng son

Vắng anh thôi nhé đừng buồn nưã

Giữ lại cho nhau kỷ niệm buồn!

 

Chú Thích: Qua đọc một bài viết cuả Anh Trần Trung Đạo trên mạng mà tôi nảy ra tứ thơ này

 

 

 

 

  Huệ Thu Khóc Bà

 chuyển thể thơ Huệ Thu: Khóc Hồ Xuân Hương

 

Ngẫm người lại nghĩ đến ta

Ba chìm bảy nổi la đà trần canh

Gian truân nhuộm mái đầu xanh

Nỗi niềm cay đắng tâm tình bi ai

 

" Ví đây đổi phận làm trai"

Vẫn còn văng vẳng tiếng người ngàn thu

Giang sơn chiến quốc ba đào

Chặn quân xâm lược máu hoà lệ chan

 

Mưa nguồn tưới khắp dân gian

Nỉ non ai oán cung đàn sầu đưa

Lưu Hương Ký, nét tài hoa

Khóc ai như thể Tố Như thương mình

 

Tìm đâu giưã chốn kinh thành

Văn chương thuở trước phồn vinh mấy nhà

Thăng long vẻ đẹp mặt hoa

Đài trang yểu điệu vẫn là Xuân Hương

 

Tao đàn lớp sóng trùng dương

Phi thường ngang dọc non sông tiếng bà

Cổ kim lệ đổ nến trào

Năm canh rầu rĩ vần thơ nghẹn ngào

 

Thiên tư đâu phải tình cờ

Trâm anh ngọc bích thói nhà thuần phong

Hây hây kià ánh trăng vàng

Môi son má phấn bẽ bàng Hằng Nga

 

Đoạn trường để lại sầu thu

Hồng nhan bạc mệnh thương nhau nỗi niềm

Luân hồi rỉ máu con tim

Nhớ ai mà khóc âm thầm Huệ Thu?

 

3.7.2010 Lu Hà

 

 

 

Nhớ Ơn Ngài

 

Hôm nay con thưa cùng Ngài

Với dòng máu lệ cuả người tha hương

Kể từ khai phá mở mang

Giang sơn ta đó một giòng thủy chung

 

Phế hưng bao lớp bụi hồng

Núi non ngăn cản bắc phương hung tàn

Lăm le xâm chiếm nhiều lần

Mưu toan đồng hoá Việt Nam sói mòn

 

Nhớ ơn công đức Thánh Trần

Bao nhiêu suy ngẫm lòng con tỏ tường

Quốc dân lâm cảnh khốn cùng

Mắc mưu cộng sản con đường diệt vong

 

Gian ngoan xảo trá vô cùng

Trá hình yêu nước lọt tròng Mác Lê

Hư vô chủ nghiã mập mờ

Bao nhiêu thập kỷ dày vò quê hương

 

Nhân tài trí thức công nông

Đấu tranh giai cấp tuyệt đường sinh nhai

Bắt nhầm còn hơn bỏ rơi

Giết người như ngoé thiệt nòi Văn Lang

 

Văn nô bồi bút phô trương

Chủ chương chính sách đau lòng muôn dân

Ngợi ca quỷ dữ hung thần

Ví mình như Đức Thánh Trần thuở xưa

 

Nghĩ mà tuỉ hổ xót đau

Đôi dòng tăm huyết trình thưa với Ngài

 

Lu Hà

 

 

 

 

Hữu Duyên Tương Ngộ

Cảm tác đọc thơ Tuyền Linh: Mái Tóc trầm Hương

 

Yêu nhau cũng bấy nhiêu ngày

Hương xa thoang thoảng khói bay nghẹn ngào

Lá vàng xẻ nưả trăng muà

Nụ hôn lầm lỡ mặn mà còn chăng ?

 

Lãng quên nghèn nghẹn mùi hương

Tần ngần bến nước xuôi dòng bi thương

Tiếc chi sợi chỉ tơ hồng

Vì sao ra nỗi thê lương não nùng ?

 

Phù du một kiếp bão bùng

Bọt bèo trôi nổi theo dòng trùng dương

Cơn say ảo mộng phũ phàng

Duyên thầm bạc mệnh hai hàng lệ rơi

 

Sờ tay nghe trái tim côi

Nỗi niềm thổn thức đêm dài người ơi !

Ra đi chẳng nói một lời

Giận hờn xoá hết một thời xa xưa

 

Không gian ảm đạm phai màu

Rửng rưng như thể qua bờ trầm luân

Mắt xanh thế cuộc phong trần

Hữu duyên tương ngộ xa gần sá chi

 

Vô duyên vật vã làm gì?

Mình làm mình chiụ ai người xót thương

Sông sâu biển rộng mênh mông

Thuyền quyên hội ngộ tương phùng trần duyên...

 

17.5.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Rạch Tim Trả Huyết Cho Đời

 

Vì sao ta phải làm thơ

Vì đời chỉ những u sầu khổ đau

Thương chàng Lý Bạch ngày xưa

Vì thơ mà phải gieo đầu xuống sông

 

Nhớ Hàn Mạc Tử bi thương

Sầu vương hoen lệ đêm trường cô đơn

Nguyễn Du trằn trọc canh tàn

Hồng nhan bạc mệnh trần gian sông hồ

 

Chữ trinh lấy hiếu làm đầu

Bụi nào vẩn được má đào bán thân

Bao nhiêu tâm lực hao mòn

Tuổi già chóng đến bần hàn thi văn

 

Nếu là quân tử chính nhân

Mong đừng lưà dối lường gàn bất minh

Mưu đồ hai chữ quang vinh

Vì thơ mà phải bán mình quỷ vương

 

Tuyên truyền miệng lưỡi không xương

A dua nịnh bợ con đường bất luân

Bẻ cong ngòi bút câu cơm

Đỉnh cao danh vọng chui luồn nhục chưa ?

 

Trước giờ hấp hối thều thào

Trối trăng thủ hạ đưa vào miếu quan

Trăm năm bia đá thì mòn

Nghìn năm bia miệng vẫn còn xú danh!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Thương Trăng Lý Bạch

 

Sông xưa nhớ ánh trăng rằm

Trăng lên sông đợi đằm đằm nhớ mong

Trăng tròn trái mọng chín thương

Tình trăng in dấu mộng trường nước non

 

Nước trong soi bóng trăng tròn

Một thương hai nhớ vẳng hồn thiên thu

Lửng lơ sông lặng gió ru

Yêu vầng trăng mọc vân du giưã giòng

 

Nước xuôi mang cả tấm lòng

Hằng Nga mến gửi theo giòng sông xưa

Sương mù che ánh trăng khuya

Giòng sông lạnh lẽo bơ vơ u buồn

 

Chờ cho sương tạnh mây tan

Cho sông in bóng trăng tàn cuối canh

Trăng đi sáng lại bình minh

Sông tình laị nhớ đêm canh trăng về

 

Trăng ơi! Trăng mọc đề huề

Thuyền trôi Lý Bạch vụng về tìm trăng

Có ai thi sỹ yêu nàng

Hằng Nga e lệ thẹn thùng với sông

 

Thương chàng lý Bạch ngắm trăng

Vội vàng quên cả nước sông giưã giòng

Mê trăng đến thế là cùng

Trăng thu gieo maĩ tình chàng trên sông

 

Nước trôi thương mãi xuôi giòng

Hằng Nga ơi hỡi vì chàng yêu trăng

Nước ra đến tận biển đông

Ôm theo giọt nước đẫm trăng nặng hồn

 

Hồn người tinh khiết siêu nhân

Yêu nhau hiến cả dương trần theo trăng

Mỗi khi trăng mọc trên sông

Trăng ơi xin chớ quên chàng thi nhân

 

Trăng lên thi sĩ bần thần

Ngàn thu ai có vạn lần trông trăng

Yêu trăng sông nước thế gian

Còn bao bi lụy dương trần thế nhân

 

Ái hà bể khổ trầm luân

Như trăng Lý Bạch nước sông luân hồi

Trăng lên lơ lửng giưã trời

Vầng trăng vằng vặc soi người ngóng trăng

 

Trăng tròn như trái bưởi vàng

Thương ai dưới cảnh trần gian hận tình

Hận vì lỡ mái đầu xanh

Mảnh tình một khối duyên lành chở đi

 

Xót thương mang xuống tuyền đài

Xác thân tàn rữa tim này chưa tan

Sông thiêng Lý Bạch chưa tàn

Ngắm trăng mà laị thương hồn vẩn vơ.

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

Vì Ai Xẻ Nghé lạc Đàn

chuyển thể thơ Trần trung Đạo: Em Bé Việt Nam Và Viên Sỏi

 

Hỡi em bé bên bờ biển vắng

Buổi hoàng hôn lằng lặng thương đau

Đếm từng viên sỏi ngàn thu

Như đang gom lại u sầu trăm năm

 

Trong trí tưởng miền Nam xa nhớ

Cảnh vui vầy cha mẹ chị em

Chia từng viên kẹo âm thầm

Giờ là sỏi đá tình thâm nghẹn ngào

 

Palawan miền xa xứ lạ

Mới lên năm bé nhỏ mồ côi

Mẹ cha em gái đâu rồi?

Lẻ loi ngồi đó sương rơi chiều tàn

 

Em kể chuyện lệ tràn máu rỏ

Từ Việt nam đau khổ xa xôi

Con thuyền tị nạn biển khơi

Dập vùi sóng vỗ mẹ trôi mất rồi

 

Cả em bé gió trôi nước cuốn

Chị cuả em hải tặc bắt đi

Cha thì mất hút tăm hơi

Rì rào sóng biển hồn ơi! Chốn nào?

 

Em tỉnh dậy bơ phờ mệt mỏi

Trên ghe thuyền tim nhói còn ai ?

Xót xa còn lại dăm người

Sáu tuần trôi dạt biển trời bao la

 

Em kể chuyện từ đâu không biết

Mẹ cha em thảm thiết trên tàu

Em trai một tuổi vật vờ

Chị thì bị hiếp trên bờ đảo hoang

 

Em sống xót tha hương xứ lạ

Chiều sương rơi bạc bẽo xa xôi

Rưng rưng ngấn lệ buồn rơi

Đếm từng viên sỏi ngồi chơi một mình

 

Em ngồi đó thân hình tiều tụy

Suốt tuần nay chẳng nói chẳng cười

Người qua kẻ lại ngậm ngùi

Đồng quà tấm bánh cuộc đời thê lương

 

Mai khôn lớn quê hương còn nhớ

Miền Nam ơi! Đồng cỏ con trâu

Cầu ao bến nước hàng dưà

Vì sao nông nỗi chia lìa nát tan

 

Ai là kẻ vô luân tàn bạo

Chiếm miền Nam đày đoạ lương dân

Thiên đường xã hội Lê Nin

Nga Xô Trung Cộng bầy đàn sói hoang

 

Ai là kẻ bán rừng nhượng biển

Sống xa hoa biển lận tôi đòi

Bá quyền tiêu diệt giống nòi

Vạn ngàn em nhỏ mảnh đời lầm than...

 

2.5.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen