Sonntag, 17. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 32

Duyên Dáng Việt Nam

 

Xao xuyến làm sao một trái đào

Miệng cười nở nụ đoá xuân hoa

Áo dài dân tộc hồn tha thiết

Níu kéo lòng tôi thêm ngẩn ngơ

 

Đâu chỉ mình tôi ngắm nghiá cô

Giai nhân tài tử vẫn hằng mơ

Thái Chân Ngọc Nữ nơi tiên cảnh

Từ Thức lại về cõi động xưa

 

Duyên dáng Việt Nam ánh mắt huyền

Tháng năm chẳng phụ tấm lòng son

Mẹ cha tần tảo nuôi khôn lớn

Hạnh phúc giống nòi vẫn tổ tiên

 

Tôi rất yên lòng được ngắm cô

Dù là tấm ảnh chứ thì sao?

Quê hương ta đó thường mong nhớ

Xa cách ngàn trùng sóng biển xa…

 

Sóng đánh bạc đầu bao đoá hoa

Bọt bèo trôi nổi kiếp u sầu

Mối mai ngoại quốc đời cơm áo

Máu lệ nhoè rơi thân xác đau…

 

Tôi rất vui mừng lại thấy cô

Bình an gửi tặng mấy vần thơ

Mẹ cha anh chị bao thương mến

Đất khách quê người hưởng tự do

 

5.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Cơn Say Ảo Vọng

Chuyển thể từ thơ tự do Vũ Hoàng Chương: Say Đi Em

 

Điệu kèn biếc quay cuồng hương phấn

Khúc nhạc hồng phấn chấn mê ly

Ôm nhau ngất ngưởng đôi người

Đầu xanh lận đận ngậm ngùi xót thương

 

Càng thổn thức vấn vương tê dại

Người hoa xưa chăn gối má kề

Mà nay bao nỗi chán chề

Tình xuân đã héo hết rồi yêu đương

 

Hồn bả lả nhưng chân chân còn dẻo

Khúc nghê thường cuộc rượu lẳng lơ

Lòng nghiêng tràn hết tim yêu

Ánh đèn tha thiết nuột nà dáng tơ

 

Chân lả lướt đê mê loạng choạng

Cánh tay hờ gợn sóng âm ba

Hoang vu hồn gửi bao la

Ánh đèn phai nhạt ngẩn ngơ má đào

 

Hãy gượng dậy mặt hoa da phấn

Dựa bờ vai đừng thẹn giai nhân

Tiến lùi lạc điệu đôi chân

Xiết tay ghì chặt toàn thân đã mềm

 

Trên sàn gỗ chập chờn lảo đảo

Nhớ làm chi sóng gió ta bà

Say đi rượu vẫn chờ ta

Mềm môi uống mãi mắt hoa sương mờ

 

Thân mềm mại còn chưa chuếnh choáng

Cuối chân trời phóng đãng người ơi!

Khát khao hồn vẫn chưả say

Cung đàn nghiêng ngả lả lơi điên rồ

 

Rượu, rượu nưã làm sao quên hết

Trong cơn say thảm thiết bi ai

Sắc màu lướt mướt buồn trôi

Có ai hư ảnh kề môi rã rời...

 

Quay cuồng loạn đất trời nghiêng ngả

Trong men say bén lưả em ơi!

Thành Sầu lệ đổ tuôn rơi

Tìm trong ảo vọng u hoài chiều thu!

 

13.11.2010 Lu Hà

 

 

 

Sao Tàn Trăng Bạc

hoạ thơ Hoàng Huy Giang

 

Xuân chớm hoa lòng lại giã đi

Thương tình thu rụng cóng tê vai

Non đoài sương lạnh hồn giang giở

Bỏ lại chiều hôm giưã tỉnh say !

 

Tráng sĩ đeo guơm lên ải Bắc

Quan san muôn dặm nuối tơ lòng

Sả thân vinh nhục vì ai nhỉ

Nghe tiếng ngưạ reo vọng núi sông

 

In dấu chân anh rỏ máu hồng

Chân trời xa thắm dõi mây mong

Xuân qua thu lại nhiều thương nhớ

Tuởng bóng ai về theo gió phong….

 

Sáng tối nhìn lên dãy núi xanh

Ầm ầm thác đổ bọt sôi nhanh

Thông reo bờ suối lòng se thắt

Con bướm tìm hoa trụi lá cành

 

Trằn trọc bao muà em nhớ anh

Nỗi buồn hiu quạnh đêm tàn nhanh

Hải đường lả ngọn hương man mát

Thương đời thiếu phụ mái đầu xanh

 

Đêm về gió thổi từ phương Bắc

Nghe tiếng hồn xa dạ chẳng sờn

Em khóc thương anh bên vọng gác

Chập trùng ánh lưả trái tim son

 

Vắng anh chim chóc buồn ca hát

Em ở lại nhà gối lẻ đôi

Tóc rối buồng the lười chải chuốt

Còn đâu son phấn thắm hoa cười

 

Cứ phải ra đi vì núi sông

Cho em năm tháng héo trong lòng

Bao nhiêu thân xác vùi khe suối

Trập trùng quan ải gió mênh mông

 

Kẻ thù truyền kiếp mộng xâm lăng

Thế kỷ văn minh cảnh phũ phàng

Trăng sao đêm dõi tìm Bắc Đẩu

Gưỉ gắm tình em bao nhớ mong

 

23.9.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Hồn Hoa Hương Quỳnh

hoạ thơ Hàn Thiên Lương

 

Thao thức trăng lên động bóng quỳnh

Lung lay chòm sáng lá long lanh

Vầng trăng cũng biết hồn e thẹn

Lặng để tình hoa quyện thắm cành

 

Có phải rằng hoa cũng biết yêu

Vi vu huyền ảo giưã canh khuya

Nỉ non son sắt chờ mong đợi

Kẻo lỡ đêm sương mộng hải hồ

 

Hoa giữ trắng trong ngào ngạt hương

Bao đêm trằn trọc nỗi đoạn trường

Người hoa đắm nguyệt tình thơ mộng

Nở mãi trong lòng anh mến thương

 

Thủ thỉ từng đêm vọng ái âm

Lầu cao vằng vặc bóng soi thềm

Tình hoa dấu kín đài trang lệ

Hé nở trông trăng nụ thắm mềm

 

Ngào ngạt bông quỳnh toả ngát hương

Thoả thuê khao khát nỗi tơ lòng

Đêm nay em đến vườn thêm rộng

Thoang thoảng kià ai trong khói sương

 

Chỉ một đêm nay thành nhớ nhung

Ngày mai dấn bước kiếp thê lương

Giang hồ cát bụi còn vương lụy

Đeo đẳng tình hoa khắp bốn phương

 

14.12.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Em Chảy Mồ Hôi

tặng Pich Hạnh

 

Muà hè em chảy mồ hôi

Tụ trên đôi má bồi hồi như sương

Lóng la lóng lánh kim cương

Khiến người quân tử vấn vương thế trần

 

Em xinh như một thiên thần

Mắt huyền dìu diụ nồng nàn mến yêu

Hỏi ai sao nỡ đi tu

Gặp em mà để tương tư khổ sầu

 

Em ơi, cho đến bao giờ

Tào khang ân ái dạt dào thâu canh

Yêu nhau từ thuở đầu xanh

Răng long tóc bạc tử sinh luân hồi

 

Kiếp này thôi lỡ mất rồi

Thuyền anh lăm bến ở nơi cuối trời

Hôm nay để lại mấy nhời

Nghe em kể chuyện cuộc đời trăng suông

 

Tu mi nam tử bốn phương

Đất trời lồng lộng dở dang ngậm ngùi

Nhờ may có mạng liên hồi

Không gian điện toán tình người thiết tha

 

Biết bao trí tuệ vô bờ

Lòng anh xao xuyến mặn mà nhớ nhung

Xót xa cho phận má hồng

Sớm khuya đèn sách thành công học hành

 

Nhưng mà trời chẳng công bình

Văn minh xã hội tiến nhanh lạnh lùng

Đàn ông đầy rẫy ngoài đường

Thân lươn quằn quại hãi hùng làm sao...?

 

Thương em anh gửi bài thơ

Năm canh rầu rĩ má đào phôi phai

Nhưng mà đời vẫn còn dài

Trước sau em sẽ gặp người đáng yêu...!

 

21.2.2011 Lu Hà

 

 

 

Tôi Phải Lòng Cô

 

Tôi phải lòng cô Tố Nữ ơi !

Giai nhân trong ảnh vẫn mỉm cười

Hương hoa phong nhụy đài trang nhã

Thắm cả lòng tôi cả đất trời

 

Tôi vẫn ngắm cô đắm đuối hoài

Bồng lai đâu phải chốn xa xôi

Duơng trần lạnh lẽo mơ tiên cảnh

Giấc mộng đêm qua thoáng mất rồi….

 

Vạn kiếp phôi pha vạn cuộc đời

Phong trần cổ lục có ai hay

Tương tư sầu nặng cho đau khổ

Gió táp mưa ngàn vẫn chẳng lui

 

Tôi đã đi tìm khắp thế gian

Giăng giăng ánh mắt tóc mây ngàn

Lai sinh chắc chắn còn bi lụy

Thơ thẩn hoàng hôn lúc xế tàn

 

Thiếu nữ Tây Thi sánh với cô

Luân hồi chuyển kiếp có ai ngờ

Ngọc ngà duyên dáng hồn muôn thuở

Bến nước thuyền xưa thôn Trữ La

 

Người đẹp hay là ảo giác đây

Nâng hồn thi sĩ gió mưa bay

Tâm tư mộng tưởng hoài thương nhớ

Vũ trụ bao la nhớ đợi chờ….

 

Tôi vẫn thẩn thơ ở cõi đời

Bao năm lưu lạc xót thương hoài

Phải chăng duyên phận trăm ngàn kiếp

Hỏi lại trăng ngàn ai với ai?

 

12.9.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Phận Đàn Bà

 

Đàn bà là mẹ thế gian

Mà sao phải chịu phong trần đớn đau

Nguyễn Du trằn trọc thương sầu

Duyên tình dang dở ngàn thu u buồn

 

Chém cha cái kiếp hồng nhan

Chữ tài chữ mệnh khéo hờn ghét nhau

Anh hào thi bá năm châu

Thuyền quyên yểu điệu má đào lệ chan

 

Hằng Nga Ngọc Nữ Thái Chân

Lầu son côi cút muôn vàn khổ đau

Trời còn đày xuống ta bà

Làm người dương thế mái đầu bạc phơ

 

Mấy khi gặp được chàng Ngưu

Mưa rơi tầm tã bên bờ sông tương

Cuộc đời như một dòng sông

Chảy hoài chảy mãi tình thương đàn bà...

 

Nhờ ai mang nặng đẻ đau

Ba năm nhũ bộ mà ta nên người

Bạo hành kià lũ đười ươi

Thương thân bồ liễu ngậm ngùi khổ đau

 

Nam Hàn Đài Bắc làm dâu

Con sen đưá ở chồng già tủi thân

Đắng cay ngậm cục bồ hòn

Cắn răng mà chịu ma tàn xương phơi

 

Bán thân cho lũ làng chơi

Chết lăn chết lóc còn ai thương mình...!

 

15.2.2011 Lu Hà

 

 

 

Hoàng Hôn

hoạ thơ nàng Thanh Huyền

 

Thơ thẩn hoàng hôn đượm má hồng

Sầu đong năm tháng lận vào trong

Anh xa biền biệt vui người mới

Có nhớ tình em giưã nẻo đường?

 

Cát trắng sương mù bãi biển hoang

Thuyền ai thấp thoáng khói tơ mùng

Nao nao cỏ lạnh con đường cũ

In dấu chân anh lá ngập đường

 

Phưọng vĩ quê nhà đã trổ hoa

Anh ơi! Còn nhớ nhụy hoa đầu

Quê hương nghèo khó lòng son thắm

Biết có ngày nào ta có nhau?

 

Câu truyện tình xưa ai nỡ quên

Ngàn thu trăng nhớ khóc Huyền Trân

Khắc Chân can đảm vào hang sói

Công Chuá trở về với nước non

 

Nếu có ngày mai mộng cuối trời

Mong sao cho lại được thành người

Hoàng hôn em đợi nơi đầu sóng

Anh nhé yêu em trọn cuộc đời

 

Anh đã đi rồi, anh ở đâu?

Nỗi niềm em gưỉ đám mây xa

Hoàng hôn tắt bóng chân trời rộng

Em nhớ anh nhiều, anh mến yêu!

 

16.9.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Hoàng Hôn

hoạ thơ nàng Thanh Huyền

 

Thơ thẩn hoàng hôn đượm má hồng

Sầu đong năm tháng lận vào trong

Anh xa biền biệt vui người mới

Có nhớ tình em giưã nẻo đường?

 

Cát trắng sương mù bãi biển hoang

Thuyền ai thấp thoáng khói tơ mùng

Nao nao cỏ lạnh con đường cũ

In dấu chân anh lá ngập đường

 

Phưọng vĩ quê nhà đã trổ hoa

Anh ơi! Còn nhớ nhụy hoa đầu

Quê hương nghèo khó lòng son thắm

Biết có ngày nào ta có nhau?

 

Câu truyện tình xưa ai nỡ quên

Ngàn thu trăng nhớ khóc Huyền Trân

Khắc Chân can đảm vào hang sói

Công Chuá trở về với nước non

 

Nếu có ngày mai mộng cuối trời

Mong sao cho lại được thành người

Hoàng hôn em đợi nơi đầu sóng

Anh nhé yêu em trọn cuộc đời

 

Anh đã đi rồi, anh ở đâu?

Nỗi niềm em gưỉ đám mây xa

Hoàng hôn tắt bóng chân trời rộng

Em nhớ anh nhiều, anh mến yêu!

 

16.9.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Cái Rốn Là Cái Rốn Xinh

 

Khen cho cái rốn cuả ai

Phây phây trắng nõn bồi hồi lòng tôi

Rốn là một đoá hoa nhài

Hương thơm ngào ngạt dụ loài bướm ong

 

Thương cho quý cụ quý ông

Ngắm thì cũng dở dùng dằng ngẩn ngơ

Nam nhi quân tử công hầu

Văn nhân thi bá vẩn vơ sớm chiều

 

Bần thần tư lự đăm chiêu

Cũng vì cái rốn yêu kiều xa xôi

Rốn đem trình diễn công khai

Chôn nhau cắt rốn bồi hồi thiết tha

 

Rốn thương khúc ruột quê nhà

Giang sơn ta đó bốn muà khổ đau

Dù cho rốn có đi đâu

Năm châu bốn biển cũng là Việt Nam

 

Rốn xinh rốn đẹp vô ngần

Lạc Hồng rốn ấy nồng nàn lòng ta

Rốn mang huyết mẹ tinh cha

Muà đông giữ ấm muà nào đem phơi...?

 

Nhớ khi rốn chảy mồ hôi

Hây hây gió thôi kịp thời lau ngay

Trung tâm vũ trụ là đây

Ba ca hoan hỉ tháng ngày nỉ non

 

Nhớ thời mẹ đỏ con son

Một dao cắt rốn lệ tràn bờ mi

Thương con bé nhỏ giưã đời

Oe oe bú mớm là người nhân gian!

 

Hôm ngay nhìn rốn cô Ngân

Trái tim thương mến trăm lần mẹ ơi!

 

11.2.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Cái Rốn Đẹp Cuả Nàng Natalie Ngân

 

Cô người thiên hạ xa xôi

Mà sao tôi cứ bồi hồi nhớ cô...?

Thiết tha cái rốn nở hoa

Thắm tình mẫu tử thuở nào xa xưa

 

Sợi dây truyền giọt máu đào

Cho tôi được sống chính là rốn đây

Càng nhìn càng ngắm mà say

Nõn nà rốn trắng tràn đầy mật ong

 

Rốn là khúc ruột tình thương

Tổ tiên dân tộc quê hương giống nòi

Thấy cô tôi lại bồi hồi

Nhớ bầu sưã mẹ nhớ người năm nao

 

Nhỏ to rộng hẹp nông sâu

Mỗi người mỗi vẻ la đà trần ai

Phù du trong cõi luân hồi

Canh khuya nhỏ lệ xót nơi nhau mình

 

Cám ơn tạo hoá thánh minh

Tạo ra cái rốn nuôi tình nhân gian

Chao ôi, cái rốn cô Ngân

Hồng hào trắng trẻo vạn lần ngẩn ngơ...

 

Nôn nao các cụ nhà ta

Thương chàng nho sĩ vẩn vơ sớm chiều

Đêm nằm mộng tưởng trăm điều

Nhất là cái rốn yêu chiều cuả ai...?

 

11.2.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen