Montag, 18. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 39


 

Nhớ Kẻ Phong Trần

tặng hương hồn Nguyễn Bính

 

Nếu gọi thơ tình có cố nhân

Lời người mộc mạc ý dân gian

Giang hồ phiêu lãng hồn du tử

Nguyễn Bính ngày xưa đẹp vạn phần .

 

Tôi ở phương trời vẫn nhớ anh

Nỗi lòng Nguyễn Bính với năm canh

Đọc thơ như thể người còn sống

Sống động trong tôi một mối tình .

 

Anh là hoàng tử của quê ta

Bát ngát cò bay chẳng bến bờ

Từ Thức một thời vào cõi mộng

Như chiều cô gái hái rừng mơ .

 

Khí khái như anh thật đáng khen

Rừng xanh bắc Việt suối ưu phiền

Hương thơm hoa trái muà ong gọi

Biển rộng chim bay rụng nỗi niềm...

 

Thơ thẩn chiều thu nhớ bóng xưa

Như chàng trai ấy ngóng con đò

Tình em hương cánh hoa màu trắng

Như đoá ti gôn chẳng biến màu !

 

Chim cứ bay đi khắp bốn muà

Dọc ngang nam bắc chốn rừng xa

Đất lành chẳng đậu tìm hoang dã

Lệ để sầu rơi hận má đào.

 

Nguyễn Bính anh ơi! Mộng ái tình

Cuộc đời sao nỡ chóng trôi nhanh

Già đi trước tuổi buồn tê tái

Khói thuốc say xưa giấc chẳng lành

 

Gói trọn tài năng có thế sao?

Cuộc đời đâu phải chỉ mà yêu

Đói ăn rét mướt nơi rừng rú

Ngẩng bước ra đi gạt lệ sầu

 

Tôi tiếc cho anh hồn viễn vọng

Tấm lòng lương ái với tha nhân

Mà không có chỗ nào nào an ủi

Nợ để trăm năm một nỗi buồn...

 

Chúng nó những ai cấm đoán anh

Bịt mồm khoá họng rũ chim xanh

Tự do thơ phú còn o bế

Luống thẹn cho đời cái aỏ danh !

 

2008 Lu Hà

 

Nỗi Lòng Cuả Cha

cảm tác qua bài thơ " Xin Được Chết Thay Con " cuả Cụ HTN

 

Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục

Bậc hiền nhân quân tử xưa nay

Thở than vương vấn u hoài

Sống sao cho đẹp là người thẳng ngay.

 

Cha muốn chết tối nay cho trọn

Vì thương con lận đận trần gian

Tráng niên mới có ngũ tuần

Cưả nhà yên ấm vợ con trông chờ.

 

Lòng tan nát bơ vơ tưởng nhớ

Nợ trần ai, ai trả, ai vay ?

Kiếp người bao nỗi đắng cay

Chết thay chẳng được ý trời cao xa

 

Đường sinh tử năm xưa lần bước

Cuộc hành hương xin Đức Chuá Trời

Khẩn cầu thiên ý ba ngôi

Dùng dằng bàn tiệc nụ cười ngàn thu...

 

Nơi hạ giới cha già nhỏ lệ

Hồn phiêu diêu dừng lại lắng nghe

Trăng ngàn vạn nẻo sơn khê

Tiếng thơ nức nở vọng về nỉ non.

 

Cha nhớ lại ngày con còn bé

Đôi mắt nai yêu quá đi thôi

Lớn lên ăn học lần hồi

Vợ hiền con thảo lại rời đi xa ?...

 

Thiên Chuá gọi làm sao tránh được

Tiếc cho đời trằn trọc canh khuya

Nấm mồ hiu hắt cỏ hoa

Suơng rơi lã chã nhạt nhoà trăng sao

 

Bạn thi hữu Huệ Thu thăm hỏi

Có Đông Anh cùng với Trường Giang

Nỗi niềm mấy áng thơ đường

Theo làn sóng điện bốn phương đất trời!

 

11.8.2010 Lu Hà

 

Chia Buồn Cùng Tang Quyến

thơ tặng gia đình Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

 

Đi Ô Phăng một nhà toán học

Cây sồi già gai góc xót xa

Tuổi con bằng nưả đời cha

Rưng rưng ngấn lệ bạc phơ mái đầu...

 

Hà Thi Sĩ âu sầu thương nhớ

Dương con ơi! Vội vã ra đi !

Sông Hà khổ hạnh trần ai

Thuyền trôi sóng vỗ lẻ loi sớm chiều...

 

Vượt cưả aỉ bệnh xơ lão hoá

Hồn thơ bay Đỗ Phủ ngày xưa

Nhân sinh thất thập là bao

Lai hy cửu thập người là Thượng Nhân.

 

Chín ba tuổi trần gian hiếm có

Chẳng tu tiên cổ độ trăng soi

Ngâm nga xướng vịnh mấy ai?

Chưởng môn văn học cuộc đời bao la...

 

Chòm râu bạc thẫn thờ mộ trẻ

Quá năm mươi con vội vàng chi

Cây đời màu lá xanh tươi

Vòng hoa tang trắng sương rơi nhạt nhoà.

 

Chiều chủ nhật Huệ Thu thăm viếng

Bậc đại huynh chưởng thượng văn chương

Đi cùng hồn Phạm Xuân Dương

Hôm nay đưa tiễn nghiã trang bầu đoàn.

 

Đời chiến mã cha con xung trận

Cùng lưu đày vấn nạn nước non

Bạn bè thân hữu xa gần

Kẻ đi người ở thở than não nề...

 

Cháu vốn dĩ trọng tài mến nghiã

Hà chưởng môn kính mấy vần thơ

Chia buồn gia quyến tang gia

Vượt qua biển lệ ta bà khổ đau!

 

9.8.2010 Lu Hà

 

Dang Tay Ôm Cả Thương Đau

hoạ thơ Huệ Thu

 

Dang tay đón nắng chờ mưa

Trời cao thả giọt âu sầu thế nhân

Lệ tràn lẫn với mưa tuôn

Đầm đià bên má nụ hôn dòng dòng

 

Khói tan binh lưả chiến trường

Bắc Nam thống nhất chia đường đôi ta

Mênh mông trời biển bao la

Mộng hoa tan vỡ sương mù khổ đau

 

Hồn đi vào cõi mây xa

Tình còn phảng phất như vưà qua đây

Giăng giăng tủi hận mưa dày

Để ai tê tái tháng ngày hư không

 

Sắt son thề nguyện đá vàng

Gió lay chẳng chuyển tình chàng năm xưa

Thương thay một kiếp phù du

Vẩn vơ lưu luyến mặn mà tình xuân

 

Xót xa giọt nước xuôi dòng

Gió mưa thấm đẫm nỗi lòng bi thương

Nắng mưa là sự vô thường

Tôi ôm một dải mây buồn quanh năm

 

Đồng hồ dưong thế trần gian

Xin Tây Vương Mẫu ngưọc dòng thiết tha

Hồn từ lục bát đi ra

Giưã trời ôm cả mưa sa trọn đời.

 

12.11.2009 Lu Hà

 

Hơi Ấm Bàn Tay

hoạ thơ Lê Nhiên Hạo

 

Búp măng như ngọc trắng ngà

Lâng lâng mềm mại vẫn là em đây

Nâng niu mười ngón tay dài

Trăm thương ngàn nhớ vơi đầy biển khơi

 

Quên sao ân ái tình người

Xa nhau thì vẫn dưới trời thương yêu

Nhớ Hàn Mạc Tử khi xưa

Áo em trắng quá sương mù mây trăng

 

Lang thang Nguyễn Bính dặm đường

Cung đàn nưả khúc tình trường khổ đau

Riêng anh đứng đợi chân lầu

Chờ cô thiếu nữ hảo cầu trong tay

 

Nguyện thề ôm mối tình say

Cố đô ngày đó đắng cay phận mình

Chia ly ngấn lệ vòng quanh

Thương con đò vắng hoàng thành sầu đưa….

 

Hôm nay nào có đâu ngờ

Phong trần dầu dãi bước qua tuổi vàng

Bàn tay ngần ngại trắng hồng

Xanh xao ngấn lệ dối lòng sương thu

 

Mảnh mai một đoá sen tù

Bùn lầy nước đọng bên cầu mưa rơi!

Giai không tứ đại chôn vùi

Gạt bao tạp niệm bụi đời sầu vương

 

Tình thù duyên thế đoạn trường

Tâm trong tịnh độ dốc lòng đạo tu….

Chiều về gió thoảng mây thu

Chuông chuà Thiên Mụ ngẩn ngơ cõi lòng

 

Cho hay một kiếp lỡ làng

Nặng lòng thí chủ nén hương tỏ bày

Khói cay lên tận chân mày

Môi son mím chặt ngậm ngùi trần duyên

 

Tình trường đóng cưả cài then

Thênh thang cửa Phật trái tim Di Đà

Tay lần tràng hạt nam mô

Bờ mê bến giác qua đò trầm luân

 

Nhìn theo khuất bóng hoàng hôn

Bụi hồng in dấu bước chân dặm trường

Hậu Giang Bắc Cạn Cao Bằng

Hái bông tuyết lạnh trên Hoàng Liên Sơn

 

Em ơi! Cổ lụy hương tàn

Trăm thương ngàn nhớ vẫn còn bi ai…

 

12.11.2009 Lu Hà

 

Bồng Lai Tiên Cảnh

tặng hương hồn nhà thơ Thế Lữ

 

Hôm qua hồn lạc sông trăng

Gặp ông Thế Lữ hai hàng lệ rơi

Khóc than oán trách trần ai

Cõi người sinh sự tuyền đài đau thương

 

Mủi lòng hồn cũng thê lương

Bác ơi!Thuở ấy cam lòng chiụ sao?

Duyên thơ lụy sóng ba đào

Tình yêu giai cấp mịt mờ sông trăng

 

Bác ơi! Chín đợi mười mong

Lạc Hồ tiên nữ gió đông ưu phiền

Phau phau làn nước lá sen

Đôi bờ giun dế hờn ghen dỗi lòng

 

Hoài Thanh đứng chắn giữa giòng

Thuyền thơ tan nát thuồng luồng nổi lên

Ba bề bốn phiá mây đen

Hàng lau yếu viá bon chen dật dờ

 

Ầm ầm chiêng trống reo hò

Săn chàng thi sĩ vẩn vơ ven bờ

Phê bình đấu tố dương cờ

Buá liềm lưõi hái cơ hồ đảo điên

 

Cái loa cắn nát con tim

Tiên Nga hốt hoảng im lìm khổ đau

Mây đen muốn phủ điạ cầu

Hãi hùng mưa gió độc từ phương xa

 

Nga Sô trí tuệ âm u

Việt Nam xơ xác hồn thơ ứa tràn

Bác ơi! Cuộc thế xoay vần

Thái lai bĩ cực hoa tàn lại tươi

 

Hôm qua cháu viết một bài

Thái chân Ngọc Nữ bồng lai lại về…

 

20 tháng 4 năm 2009 Lu Hà

 

Chú thích : Tuy rằng Thế Lữ nghe nói sau năm 1954 có a dua cùng cánh với Tố Hữu, Hoài Thanh, Xuân Diệu, Chế Lan Viên chống lại nhân văn giai phẩm nhưng nhũng bài thơ ông viết về thần tiên trước năm 1945.Tôi cũng rất ngưỡng mộ mà nhớ tới ông.

 

Bồng Lai Tiên Cảnh

tặng hương hồn nhà thơ Thế Lữ

 

Hôm qua hồn lạc sông trăng

Gặp ông Thế Lữ hai hàng lệ rơi

Khóc than oán trách trần ai

Cõi người sinh sự dập vùi đau thương

 

Mủi lòng tôi cũng thưa rằng:

Bác ơi!Thuở ấy cam lòng chiụ sao?

Duyên thơ lụy sóng ba đào

Tình yêu giai cấp mịt mờ sông trăng

 

Bác ơi! Chín đợi mười mong

Lạc Hồ tiên nữ hồn thiêng ưu phiền

Phau phau làn nước lá sen

Đôi bờ giun dế hờn ghen dỗi lòng

 

Hoài Thanh đứng chắn giưã giòng

Thuyền thơ tan nát thuồng luồng nổi lên

Ba bề bốn phiá mây đen

Hàng lau yếu viá bon chen dật dờ

 

Ầm ầm chiêng trống reo hò

Săn chàng thi sĩ vẩn vơ ven bờ

Phê bình đấu tố dương cờ

Buá liềm lưõi hái ta bà đảo điên

 

Cái loa cắn nát con tim

Tiên Nga hốt hoảng im lìm khổ đau

Mây đen muốn phủ điạ cầu

Hãi hùng mưa gió độc từ phương xa

 

Nga Sô trí tuệ âm u

Việt Nam xơ xác hồn thơ sói mòn

Bác ơi! Cuộc thế xoay vần

Thái lai bĩ cực hoa tàn lại tươi

 

Hôm qua cháu viết một bài

Thái chân Ngọc Nữ bồng lai lại về…

 

20 tháng 4 năm 2009 Lu Hà

 

Chú thích : Tuy rằng Thế Lữ nghe nói sau năm 1954 có a dua cùng cánh với Tố Hữu, Hoài Thanh, Xuân Diệu, Chế Lan Viên chống lại nhân văn giai phẩm nhưng nhũng bài thơ ông viết về thần tiên trước năm 1945.Tôi cũng rất ngưỡng mộ mà nhớ tới ông.

 

Tình Quê

chuyển thể thơ Hữu Loan: Hoa Luá

 

Hương ngào ngạt đồng xanh hoa luá

Đôi mắt nhung chan chưá người ơi!

Mênh mông thăm thẳm chân trời

Cay đa giếng nước bồi hồi tình quê

 

Trải gió bụi sơn khê vạn nẻo

Nhạc quê hương cổ độ muôn vàn

Xôn xao chim chóc vang ngân

Lời ca như thể mưa ngàn suối reo

 

Gió thu sớm vi vu thánh thót

Để lòng anh tha thiết hội muà

Đánh đu vật trụi cuộc cờ

Dân ca quan họ mặn mà xa bay

 

Trai với gái thôn Đoài thôn Thượng

Ván thăm thuyền một mảng trầu cau

Yêu nhau cởi áo cho nhau

Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay

 

Núi bát ngát sông đầy hương nội

Khói sương lam phủ mái nhà tranh

Ngân hà một khoảng trời xanh

Mười mong chín nhớ chúng mình yêu nhau

 

Cầm bàn tay đậm đà ân ái

Tuổi hai mươi một trái tình si

Ngực căng mắt biếc xa xôi

Tràn đầy nhưạ sống tuổi đời trắng trong

 

Một toà ngọc hiền lương tha thiết

Thương quê hương bất diệt từ tâm

Tào khang trọn nghiã tình thâm

Răng long tóc bạc thì thầm thông reo!

 

22.3.2010 Lu Hà

 

Trăng Sầu Bể Thảm

Chuyển thể thơ M. LoanHoaSử: Nhật Nguyệt

 

Vầng nhật nguyệt chia ly ảo não

Trời sinh ra đôi lưá thế sao?

Sương rơi lá rụng ào ào

Cao xu rừng thẳm thác sâu hiểm nghèo

 

Ta cũng thế bơ vơ trần thế

Chẳng tài hoa thời thế ra gì

Ba chìm bảy nổi bèo trôi

Lêu bêu ăn xổi ở thì muôn năm

 

Nơi heo hút mưa xuân tầm tã

Đâu xa xôi chín ngả bơ phờ

Hồn về ngơ ngác hoang vu

Muà đông tháng giá bạc màu cỏ hoa

 

Ta ngóng đợi giấc mơ huyền ảo

Đêm lại về trăng tỏ người xưa

Bầu trời mây trắng tua dua

Ở nơi hạ giới đợi chờ mãi sao?

 

Hằng Nga khóc sông Hà thêm tối

Ngó bức tranh sơn thủy hữu tình

Sáng mai buổi chợ bình minh

Vầng dương hy vọng cao xanh tỏ tường

 

Những vết đạn hằn ngang thế kỷ

Sẹo lưu đày còn mãi không thôi

Rừng phong xào xạc mưa rơi

Bức tranh thủy mạc sơn mài thiên nhiên

 

Khắc dấu vết nỗi niềm khứ hận

Sóng trùng dương tàn tận lương tâm

Lềnh bềnh xác trắng cá tôm

Nồm nam gió thổi âm thầm thương đau…

 

Vầng nhật nguyệt tìm nhau sớm tối

Chẳng bao giờ thấy lại mặt nhau

Tóc mềm xinh xắn thiết tha

Luân hồi trôi nổi bao muà đợi nhau…

 

18.3.2010 Lu Hà

 

Cảm Thông

tặng nữ sĩ Tiền Anh Thơ

 

Tớ với bạn sinh cùng thế kỷ

Hẳn xưa kia bút ký nhiều phen

Kiếp này bạn vẫn chẳng quên

Văn chương có phải căn duyên nghiệp đời ?

 

Mà thuở trước chắc gì bạn nhớ

Mấy bài thơ thiên cổ dở dang

Cho nên nhắn nhủ đôi dòng

Nửa chừng tưng hửng ngóng trông mong chờ .

 

Thú chơi chữ thời cơ ngắn ngủi

Thơ lên men tâm sự ngổn ngang

Luật đường vốn liếng cha ông

Sao đành bỏ vậy ai cùng chơi đây?

 

Thơ với phú vơi đầy lai láng

Có bạn hiền tỏ sáng thấp cao

Tử Kỳ còn nhớ Bá Nha

Đàn hay còn gảy ngâm nga cho đời .

 

Thú chơi thơ ai ơi đừng chán

Người bảo rằng chưa sẵn thời gian

Thì ra cái thế lưỡng nan

Thiên binh vạn chữ thi nhân vẫn còn ?

 

Từ Bắc Úc luận bàn văn bút

Gửi bài thơ xa vút bao nhiêu

Vinh quy chớ có viết liều

Cửa thiền cõi tục nhiều điều khác nhau .

 

Còn kín cổng thì ta nên tránh

Bậc tu hành đâu lánh ưu phiền

Lời vàng ý ngọc chẳng quên

Tớ mong như vậy bạn hiền phương xa .

 

À chữ lánh phong ba cũng thế

Người tu hành sự thể luôn luôn

Dõi hằng muôn sự thế gian

Cứu người khổ nạn gian truân luân hồi .

 

Tớ vui lắm mong người trở cuộc

Kẻ làm thơ người đọc mà nên

Thơ đường tớ vẫn chẳng quên

Chỉ mong như vậy rán lên bạn vàng!

 

muà thu 2007 Lu Hà

 

Con Rồng Đất

 

Đi mây về gió gọi là rồng

Tứ hải giang hồ khắp bốn phương

Gian nan chẳng sợ đời chưa cánh

Một chút tình ai chốn bụi hồng

 

Rồng đất tiêu dao đêm lại ngày

Tung hoành lồng lộn mộng cung mây

Chờ bao kẻ khách hồn thơ thẩn

Chung cuộc vui vầy cơn gió ngây

 

Có phải rồng còn mộng cánh non

Mưa sa bão táp nỗi nguồn cơn

Sinh thời chẳng trọn tình sông nước

Đất khách quê người vẫn sắt son

 

Sao cứ la đà hoặc huyễn mình

Phong trần mai ẩn chốn vô danh

Gió mưa chi nữa trời mây sắc

Vực thẳm đất dày đắm biển xanh

 

Thiên hạ phong ba buổi loạn ly

Năm châu bốn biển những anh tài

Nương thân dấu vuốt nơi rừng vắng

Năm tận tháng cùng một kiếp trôi….

 

Giá được cùng ai cõi mộng trường

Phượng hoàng vỗ cánh với sao trăng

Mưa đi gió lại đời tri kỷ

Nậng đỡ dìu nhau mọc cánh vàng

 

Mơ ước giưã đời chốn thị phi

Cánh rồng mơ mộng cuộc tròn vui

Gian nan khổ aỉ tìm nơi chốn

Rồng đất thương thân chẳng gặp thời

 

Dám gọi tên rồng thế mới ngông

Sinh từ lầm lội chốn rừng hoang

Cất mình chẳng nổi con rồng đất

Huyễn hoặc đời mình lên cõi không?....

 

Ta phải học bay có thế thôi

Kiên trì nhẫn nại tháng ngày trôi

Phải chăng anh tiết trời cho vậy

Mài sắt nên kim với tháng ngày !

 

2008 Lu Hà

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen