Montag, 18. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 36

Ai Có Hay Chăng?

 

Ai có hay chăng, ai nhớ ai

Mà ai hờ hững dửng dưng hoài

Hỏi xem muôn vạn lần số kiếp

Đã có khi nào, ai với ai?

 

Có lẽ ngày xưa lâu lắm rồi

Vườn xuân e lệ bóng hương mai

Dạt dào quân tử mơ thành bướm

Truyện thuả ngàn thu mộng ngấn dài

 

Giấc mộng đêm qua tớ thấy gì ?

Nàng tiên quen quá cõi thiên thai

Thì ra tình đã vào dương thế

Ảo ảnh hồn mơ cảnh dị kỳ....

 

Cuộc đời như thể giấc chiêm bao

Bể thảm ngàn năm vẫn mịt mù

Trùng trùng duyên khởi nghe than khóc

Mùi vị trần ai chẳng xoá nhoà

 

Chẳng lẽ tình ta có thế chăng?

Ngàn năm ảo mộng vẫn thinh không

Giấc mơ thổn thức đòi duyên nợ

Tỉnh dậy thành thơ kẻo nhỡ nhàng....

 

Tôi kể cho đời mộng vẩn vơ

Mà người dương thế vẫn làm ngơ

Cõi đời giả tạm sao buồn thế

Mộng để ngàn năm nhé đợi chờ....

 

Tớ cứ thầm mong cứ đợi hoài

Người tình trong mộng có hay chăng

Thiên thu vạn kiếp buồn thăm thẳm

Biết đến bao giờ ai với ai?...

 

11.8.2009 Lu Hà

 

 

 

Hoa Trái Muà

hoạ thơ Ngọc Thiên Hoa

 

Heo hút đồi hoa rụng cánh tàn

Sững sờ đâu biết có ngày xuân

Đoá lòng nở rộ đang gieo phấn

Réo rắt chim reo quả trái muà

 

Thơ thẩn buồn vui mộng chẳng ngờ

Buồm căng no gió sóng xô bờ

Bến mơ huyền dệt bao nhung nhớ

Muối mặn gừng cay lại thẫn thờ

 

Sáng nắng chiều mưa, bướm lẳng lơ

Chạnh lòng tê tái đoá hoa khờ

Trời già lồng lộng thường ghen thói

Phận bạc khách trần kiếp vẩn vơ

 

Lưu luyến hồn mê khói nhạt nhoà

Dạt dào hương vị thuở thương yêu

Môi kề má ấp thời say đắm

Tỉnh dậy kinh hoàng đau xiết bao

 

Từ đó trở đi rụng lá sầu

Muà thu hoa héo khóc thương chiều

Bâng khuâng gió lạnh vầng mây tái

Người đã đi rồi bao xót đau

 

Thấm thoát thoi đi thật phũ phàng

Tình tôi tan nát đoá hoa tàn

Trời xa khuất bóng đường muôn dặm

Mang dấu tình quân lộng gió ngàn

 

Nhớ lại làm chi luống thẹn thùng

Tình ai vĩnh viễn quyết sang ngang

Thuyền say sóng nước lòng tôi lạnh

Lỡ hẹn dòng trôi khéo bẽ bàng

 

Thoang thoảng đừng than trận gió thông

Bên tai lạnh lẽo xót cho lòng

Giăng tơ kéo lưới làm chi nhện

Con kén vương tơ vụng mối tằm

 

Lầm lỡ cho nên sự nhỡ nhàng

Bọt bèo trôi nổi sóng yêu thương

Hoa lòng tan vỡ thuyền tôi đắm

Chấp chới chơi vơi lạc giưã dòng

 

Thăm thẳm trời cao nhạn lẻ bầy

Hoang tàn chiều lạnh gió thu đông

Chim xa tôi ghép từng đôi lưá

Mà đời tôi lặng giưã hư không

 

Vưà mới gặp nhau lại ngoảnh đi

Ngại ngùng khó nói lúc chia tay

Muà xuân vưà chớm tàn thu gọi

Bể sầu đông lạnh vẫn đong đầy

 

Oán hận làm chi chuyện đã qua

Lòng còn thổn thức đến bao giờ

Xa xôi bến nhớ đừng mong nưã

Hồn về gửi mộng giưã đêm sao

 

Ở lại mình tôi giông gió mưa

Bao nhiêu cay đắng nỗi u sầu

Ngọt ngào tôi thiếu hồn cô quạnh

Đêm tàn canh lệ xót thương bao

 

22.7.2009 Lu Hà

 

 

 

Trăng Thề Nỉ Non

chuyển thể thơ Nguyên Thạch: Bao Giờ Trở Lại

 

Tháng tư trái chín ven rừng

Trường Sơn dưới ánh trăng vàng ngẩn ngơ

Cô hồn tử sĩ bơ vơ

Cuốc nghe tiếng vọng bên bờ sầu than.

 

Dak Nông giặc chiếm nhà tan

Vườn rau luống cải tro tàn mái gianh

Oán hờn ngùn ngụt trời xanh

Lững lờ Sông Luỹ hôi tanh bóng ruồi...

 

Dép râu mũ cối đười ươi

Xóm làng xơ xác ngậm ngùi khổ đau

Nhớ người năm tháng đợi chờ

Những ai biền biệt thế cờ đỏ đen...

 

Nỗi niềm gửi bóng chinh nhân

Aỉ xa vương vấn tấm thân phong trần

Hồn thơ gửi bóng trăng huyền

Có em trải tóc môi son má hồng.

 

Còn anh múc ánh trăng vàng

Tắm em như thuở trần truồng ấu thơ

Đêm nay trăng đã lên cao

Chòi canh ôm súng hiu hiu não nùng.

 

Thương em bươn bả cánh đồng

Ruộng xanh trâu nái xóm làng hậu phương

Luá vàng quẩy gánh oằn lưng

Góp công gìn giữ quê hương giống nòi.

 

Anh đi khắp nẻo sơn kê

Lòng riêng tình nước cả hai bộn bề

Hẹn về kết bái phu thê

Người yêu mong đợi trăng thề nỉ non !

 

Giang sơn tiếng gọi vang rền

Vì dân vì nước bước chân quân hành

Quyết tâm bảo vệ hoà bình

Lương tâm thời đại hành tinh nhân quần.

 

19.7.2010 Lu Hà

 

 

 

Nhớ Bạn Một Thời

chuyển thể thơ Hà Thượng Nhân: Gửi Bạn

 

Sinh ra trong cõi ta bà

Ô hay, đời vậy thế mà cũng thơ

Xa nhau biết đến bao giờ?

Trùng dương dặm thẳm vẩn vơ mấy vần

 

Bạn bè nhắn nhủ bao lần

Dùng dằng mây nước xót thân u hoài

Bờ ao giếng nước xa vời

Suy đi ngẫm lại cũng vì bởi ta

 

Chim trời sải cánh bao la

Quê hương ta đó non cao biển hồ

Học hành mài miệt canh khuya

Bát cơm manh chiếu sớm chiều mẹ ơi!

 

Thị phi ganh tỵ ở đời

Rửng rưng bờ cõi lòng người hiểm sâu

Mặc ai sáng nắng chiều mưa

Tấm lòng thanh bạch quê muà thì sao?

 

Cho rằng: làm kẻ nông phu

Dăm ba chén rượu la đà trời mây

Ngán đời nưả tỉnh nưả say

Bướm hoa xào xạc đắng cay muôn phần

 

Thương người bóng lẻ cô đơn

Vào ra tưạ cưả tinh thần biến suy

Đêm hè ngưả mặt trông trời

Sông hà một giải ngậm ngùi nét son

 

Hằng Nga giấc mộng triền miên

Sáng ra vương vấn ưu phiền khổ đau

Dấn thân vào chốn xông pha

Người đi biền biệt bao giờ tìm ta

 

Chinh nhân hải đảo xa mờ

Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà yêu thương

Mảnh mai kià cô gái mường

Phồn hoa thành thị bụi vương gót giầy

 

Nỗi niềm thổn thức điên say

Hoàng hôn chiếc bóng xiết ghì đôi tay

Dang tay ôm cả đất trời

Trăng suông rượu nhạt người ơi, cõi lòng

 

Xót xa cho kiếp phong trần

Nghêu ngao giọng hát vui buồn cổ kim

Thơ ngây chuyện cũ âm thầm

Sông Trà sóng nước nỗi niềm chiều hôm

 

Bạn ta ở mãi xa xăm

Chân trời lá đổ thâm trầm sầu đưa

Vương Xương Linh nhớ người thơ

Sương reo ngọn cỏ nương dâu bến bờ

 

Chán chê danh tướng công hầu

Trời cao thăm thẳm mây mờ ngẩn ngơ

Góc sông Hương có ai mơ

Lênh đênh chìm nổi bơ vơ thở dài

 

Hàng hiên lã chã tuôn rơi

Hồn nghe thánh thót đầy vơi não nùng.

 

9.7.2010 Lu Hà

 

 

 

Hữu Duyên Tương Ngộ

Cảm tác thơ Tuyền Linh: Mái Tóc trầm Hương

 

Yêu nhau cũng bấy nhiêu ngày

Hương xa thoang thoảng khói bay nghẹn ngào

Lá vàng xẻ nưả trăng muà

Nụ hôn lầm lỡ mặn mà còn chăng ?

 

Lãng quên nghèn nghẹn mùi hương

Tần ngần bến nước xuôi giòng bi thương

Tiếc chi sợi chỉ tơ hồng

Vì sao ra nỗi thê lương não nùng ?

 

Phù du một kiếp bão bùng

Bọt bèo trôi nổi theo giòng trùng dương

Cơn say ảo mộng phũ phàng

Duyên thầm bạc mệnh hai hàng lệ rơi!

 

Sờ tay nghe trái tim côi

Nỗi niềm thổn thức đêm dài người ơi !

Ra đi chẳng nói một lời

Giận hờn xoá hết một thời xa xưa

 

Không gian ảm đạm phai màu

Dửng dưng như thể qua bờ trầm luân

Mắt xanh thế cuộc phong trần

Hữu duyên tương ngộ xa gần sá chi

 

Vô duyên vật vã làm gì?

Mình làm mình chiụ ai người xót thương

Sông sâu biển rộng mênh mông

Thuyền quyên hội ngộ tương phùng trần duyên...

 

17.5.2010 Lu Hà

 

 

 

Tâm Sự Với Linh Hồn

kính bái hai Bà Trưng Trắc- Trưng Nhị

 

Trải gió bụi bao phen trăn trở

Lớp phế hưng suy ngẫm mà sầu

Con em dân Việt khổ đau

Ai mà quên được công bà Trưng Vương

 

Thế chiến quốc lúc hưng lúc thịnh

Mủi lòng người lữ khách phương xa

Nam nhi trí đảm dư thưà

Mà sao con phải bôn ba xứ người?

 

Ôi ! Tổ quốc bao đời thống khổ

Mẹ cha ta tiên tổ giống nòi

Đau thay bởi giống lạc loài

Lấy đi quyền sống làm người cuả ta

 

Nghĩ mà thẹn ông bà thuở trước

Lũ cháu con bạc nhược yếu hèn

Kẻ từ chân đất đi lên

Đưá từ hải ngoại tuyên truyền Mác Lê

 

Lòng yêu nước buôn lê bán táo

Đổi trắng đen thịt chó đầu dê

Tình yêu giai cấp đê mê

Thiên đường xã hội kéo về diệt vong

 

Đánh dập đầu trung nông điạ chủ

Quét cho cùng tư hữu tài nguyên

Đấu tranh sát máu liên miên

Quân binh phát động hai miền giao tranh

 

Con cháu cuả Tô Định thuở trước

Thiết tha hơn chú bác trong nhà

Tiền tài súng đạn trao cho

Buôn dân bán nước hiểm sâu tật nguyền

 

Nồi da nấu Việt Nam tàn lực

Lợi ngư ông Trung Cộng hưởng nhàn

Trải bao thế kỷ tham tàn

Mưu toan đồng hoá Văn Lang sói mòn

 

Vì quyền lợi sống còn cuả đảng

Chúng khom lưng triều cống quỷ vương

Chia phần cắt đất hiến dâng

Dù cho xanh vỏ đỏ lòng cũng xong

 

Sống hưởng thụ vợ chồng hú hí

Giàu cha con đồng chí sát nhân

Xa gần họ mạc quây quần

Nhất quen nhì biết tình thân dồi dào

 

Dân khốn khổ đói nghèo chẳng thiết

Chỉ biết rằng sống chết mặc bay

Có quyền có chức trong tay

Công an lính kín một bầy khuyển nhung

 

Một tiếng thét vang hàng chen lớp

Thi đua nhau tay bóp tay lần

Văn chương phú lục xoay vần

U mê tăm tối vô luân Mao Hồ

 

Dân cứ học cứ mơ cứ mộng

Lý tưởng suông rơi rụng ai hay

Tám lăm triệu đấy bần cùng

Vẫn nhai bánh vẽ giặc Tàu ma cô

 

Khắp phố xá treo cờ dương biển

Lớp cháu ngoan khăn cuốn cổ tròng

Vành đai khăn đỏ xiết vòng

Lớn lên lạc lối thiên đàng dã man

 

Vẫn cái kế gà con chọn trứng

Kể thành phần áo rách khố đen

Ngu dân trị nước mẹo hèn

Trải bao thập kỷ bon chen mặt dày

 

Nay xin có mấy lời tâm huyết

Nhớ thương bà con viết ra đây

Châu Diên Ải Bắc đắng cay

Mê Linh Hợp Phố còn say máu thù…!

 

1.5.2009 Lu Hà

 

 

 

Mở Cánh Tâm Hồn

 

Cổng Sài Môn tiếng đàn réo rắt

Giọng ca ngâm tha thiết bay lên

Tâm hồn thi sĩ lên men

Tâm tình rộng mở nỗi niềm tình trăng

 

Khách dạo chơi khuân vàng thước ngọc

Cũng có khi trần tục bi ai

Sinh ra chịu một kiếp người

Gặp bao khổ hạnh một thời thoảng qua

 

Cõi nhân thế gội mưa tắm gió

Chốn bụi hồng cây cỏ lầm than

Sầu đưa biển thảm nhân quần

Cam lai khổ ải lụy phần dân gian

 

Ta muốn lánh phong trần thế tục

Tránh cuộc đời mua tước bán thân

Mà sao cảnh sắc vô vàn

Níu chân kéo áo mộng tràn tình si

 

Lòng xuân động người ơi ngây ngất

Bạc mái đầu thể chất tình thơ

Ái hà sóng dậy hồn mơ

Sức cường trí mở mới là thi nhân

 

Chớ lấm lét mặt nhăn mày ủ

Dạ thẳng ngay bày tỏ chân thành

Trẻ già trai gái vây quanh

Năm châu bốn biển chí tình bạn thơ

 

21.11.2009 Lu Hà

 

 

 

Gọi Em Là Sao Mai

tặng Trần Khải Thanh Thuỷ

 

Có một người em gái

Sinh ra là khổ đau

Nơi quê hương nghèo đói

Mà lòng anh xót xa

 

Như một người viễn đông

Trên bờ biển yêu thương

Vì nhân quần hạnh phúc

Hoá thành sao soi đường

 

Lần đầu anh biết em

Trên hệ thống thông tin

Cuả văn minh nhân loại

Nhức nhối buồn trong tim

 

Ôi!thương nhớ biết bao

Như nhân loại bao la

Cuả người anh xa lạ

Trên hành tinh bơ vơ

 

Chúng vô cớ bắt em

Nhục hình đày đoạ em

Chỉ vì em dám viết

Tháng năm dài triền miên...

 

Kẻ ngoan cố tội đồ

Laị được đưa tôn thờ

Chúng gọi là thánh thiện

Uế xú để ngàn thu

 

Thơ văn và sách báo

Những cái loa tuyên truyền

Cuả một bầy ma quỷ

Đua nhau chén ép em

 

Đã bao thập kỷ nay

Chúng cứ ngu dốt hoài

Nói ngang như cành bưá

Ông ổng mãi bên tai ...

 

Chúng là kẻ ăn lương

Thân phận cũng bi thương

Tẩy não theo cầm thú

Dày xéo nát quê hương

 

Trí tuệ khó mở mang

Trên bước đường hành hương

Tới thiên đường Các Mác

Lạc chân xuống điạ đàng…

 

Chúng xót thương gì đâu

Giết chết bao hồn thơ

Những gì cao quý nhất

Sằng sặc cười ai đau

 

Những ngón đòn cân não

Cho em tôi chết dần

Vì đồng lương chức tước

Khom lưng mộng tiến quan

 

Chúng xúi giục dân cư

Chúng mua lũ côn đồ

Bao mưu sâu chước quỷ

Cắn xé váy đàn bà

 

Chúng rú lên rùng rợn

Trong thác loạn căm hờn

Gọi em làm phản động

Đấu tranh để sống còn

 

Tuy xa mà rất gần

Trên cõi đời trầm luân

Hư vô hay mộng ảo

Khóc em từ xa xăm

 

Tên em là quê hương

Tuổi em như dòng sông

Trần Khải ơi Thanh Thủy

Ngôi sao trời mênh mông!

 

7.5.2009 Lu Hà

 

 

 

Hỏi Thăm

tặng ca sĩ Mỹ Tâm

 

Thuyền quyên yểu điệu má đào

Áo hồng tươi thắm dạt dào Mỹ Tâm

Tóc mây tuổi mộng chưá chan

Lướt qua vòm cổng tình thâm giống nòi

 

Sau lưng bờ suối hoa trôi

Nhà tranh khóm trúc sương rơi nghẹn ngào

Châu Âu Mỹ Quốc bốn muà

Lời ca tiếng hát mặn mà Việt Nam

 

Đồng bào hải ngoại âm thầm

Ngậm ngùi thương nước tím bầm ruột gan

Mỹ Tâm gịọt lệ sóng tràn

Năm châu bốn biển trăng ngàn ngẩn ngơ

 

Tâm tư huyền ảo vi vu

Thả hồn theo gió la đà biển đông

Mẹ cha tủi hận theo giòng

Lên thuyền vượt biển tìm đường tự do

 

Mỹ Tâm sinh ở nơi nao?

Úc Châu Mỹ Quốc hay là Châu Âu

Mắt huyền lóng lánh trăng sao

Như ngàn tia chớp lao đao phấn nồng

 

Mong em thắm chỉ tơ hồng

Gieo cầu đúng chổ đàn rung đúng nhà

Hai bên nội ngoại ngợi ca

Con nhà khuê các tự hào tổ tiên

 

Sống cho ngay thẳng hồn nhiên

Lời ca tiếng hát nỗi niềm quê hương!

 

 

25.4.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen