Montag, 18. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 33

Vô Duyên Bất Kiến

 

Ngộ nhận bảo là yêu

Mà đâu phải tình yêu

Vô duyên còn vương vấn

Cho cõi đời khổ đau

 

Câu chuyện thành bi ai

Nhắc lại để làm chi

Chôn vùi trong dĩ vãng

Hỏi lòng sao thảng thơi?

 

Lạnh lùng chẳng biết đau

Giận hờn chi gió mưa

Cơn mưa thành màu nhiệm

Sét đánh chẳng lià nhau

 

Còn chiều mưa cuả tôi

Mang nỗi niềm xa xôi

Cách xa vài thập kỷ

Khi nàng đứng bên tôi

 

Mấy chục năm trôi qua

Còn đâu xanh mái đầu

Ai buộc ta phải nhớ

Bóng hoàng hôn lu mờ

 

Chẳng thấy giận thấy thương

Dửng dưng cõi vô thường

Ra đi không ngoảnh lại

Yêu đâu mà vấn vương

 

Nàng đã có người yêu

Ăn ở với người ta

Tháng năm dài săn đuổi

Khát khao tình trăng mơ…

 

23.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Tiễn Bạn Lên Đường Tòng Chinh

cảm tác theo ý thơ cuả Thâm Tâm

 

Đưa tiễn bạn lòng buồn vời vợi

Tôi có nghe sóng dội trong lòng

Hoàng hôn rỏ giọt sương trong

Thách ghềnh mây phủ bước đường trần ai

 

Bụi hồng trần người đi kẻo mỏi

Xa gia đình lầm lũi dửng dưng

Không sông thiếu bóng trăng suông

Nỉ non hò hẹn lỡ làng tuổi xuân

 

Dáng côi cút trên con đường nhỏ

Dặm nẻo xa ấp ủ chinh nhân

Quyết nuôi chí lớn phong trần

Thương người Li Khách dấn thân hiểm nghèo

 

Mẹ ở lại ba thu mòn mỏi

Chẳng an tâm còm cõi chờ mong

Hoa sen nở rộ ao làng

Khuyên em hai chị tuôn dòng lệ rơi !

 

Chiều hôm trước tỉ tê trò chuyện

Nhắn nhủ hoài căn dặn thiết tha

Sáng nay trời chưả vào thu

Em trai mắt biếc nghẹn ngào khăn tay

 

Em bé nhỏ chia ly bịn rịn

Đi thật rồi biết đến khi nao

Bao giờ anh trở lại nhà

Mẹ thà như chiếc lá đa cuối muà

 

Khăn tay ướt đầm đià rỏ lệ

Chị thì coi hạt bụi mù xa

Em cay giọt rượu la đà

Đời say thì mấy muà thu lá vàng

 

Gió heo hút nưả vầng trăng tỏ

Mây thu về bóng đổ thềm vương

Ngậm ngùi Li Khách khóc thương

Tiếng đời xô động chiến trường gọi Anh !

 

16.2.2010 Lu Hà

 

 

 

Bác Hữu Loan Ơi !

c ảm tác thơ Hà Phương: Giận Bác Hữu Loan

 

Cháu giận Bác ra đi vội vã

Để cho đời nức nở thương đau

Bên đồi sim tím hoang vu

Mưa ngâu sùi sụt nụ hoa đầu muà

 

Đồi sim tím âu sầu năm tháng

Giưã đất trời lãng đãng sương rơi

Thương yêu nhớ vợ u hoài

Bến sông hoa nở ngậm ngùi em ơi!

 

Cõi trần tục tỉ tê khâm phục

Một đời người khổ cực bi thương

Đoạ đầy Tố Hữu bất lương

Đấu tranh giai cấp thù riêng vợ chồng

 

Vợ Tố Hữu mặn nồng duyên cũ

Nhớ Hữu Loan món nợ thâm tình

Tiểu nhân sủi bọt râu xanh

Ghen tuông rờn rợn tử sinh phong trần

 

Cháu khóc bác Hữu Loan thuở nọ

Buổi loạn ly điên đảo trần ai

Biển dâu một cuộc vơi đầy

Cam lai khổ tận giưã đời thương đau

 

Đồi sim tím muà hoa ngào ngạt

Gió vi vu tha thiết người ơi

Linh hồn ở chín tầng mây

Bồng lai bột hải cõi trời vân du!

 

29.3.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Ai Có Hay Chăng?

 

Ai có hay chăng, ai nhớ ai

Mà ai hờ hững dửng dưng hoài

Hỏi xem muôn vạn lần số kiếp

Đã có khi nào, ai với ai?

 

Có lẽ ngày xưa lâu lắm rồi

Vườn hương e lệ bóng xuân mai

Dạt dào quân tử mơ thành bướm

Truyện thuả ngàn thu mộng ngấn dài

 

Giấc mộng đêm qua đã thấy gì ?

Nàng tiên quen quá cõi thiên thai

Thì ra ai đã gieo dương thế

Ảo ảnh hồn mơ cảnh dị kỳ....

 

Cuộc đời như thể giấc chiêm bao

Bể thảm ngàn năm vẫn mịt mù

Trùng trùng duyên khởi nghe than khóc

Mùi vị hư không một giấc mơ

 

Chẳng lẽ tình ta có thế chăng?

Ngàn năm ảo mộng vẫn thinh không

Lòng còn thổn thức đòi duyên nợ

Tỉnh dậy thành thơ kẻo nhỡ nhàng....

 

Tôi kể cho đời mộng vẩn vơ

Mà người dương thế vẫn làm ngơ

Cõi đời giả tạm sao buồn thế

Mộng để ngàn năm nhé đợi chờ

 

Ta cứ thầm mong cứ đợi hoài

Người tình trong mộng có hay chăng

Thiên thu vạn kiếp buồn thăm thẳm

Biết đến bao giờ ai với ai?...

 

11.8.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Uổng Công Mái Tóc Xuân Thì

hoạ thơ Đỗ Qúy Bái

 

Gửi gắm lòng em một gói thề

Nỉ non anh nhé nhớ mang nghe

Chôn rau cắt rốn đừng quên nhé

Nam Bắc đường thông chóng lại về

 

Anh thả tình em trong túi nang

Nâng niu qúy hoá nặng như vàng

Túi trên trấn thủ chen vòng ngực

Nịt chặt ôm anh mãi dập ràng

 

Ngoái lại sao trời em ở đâu

Nhẫn tâm ai chắn giưã cây cầu

Đôi bờ sôi sục chung dòng chảy

Uất hận bao giờ ta gặp nhau?...

 

Thôi thế thì thôi mấy chục năm

Thời gian đằng đẵng bọt sôi tăm

Chân chim vảy cá chờ mong ngóng

Bờ lạnh tường rêu thiếu bóng xăm…

 

Thế kỷ đi qua trọn nưả vòng

Lênh đênh biển động loé hừng đông

Đầu xanh mái tóc còn đâu nưã

Bụng ỏng da mồi uổng phí công

 

Xót thương Chức Nữ ngóng Ngưu Lang

Biền biệt bao năm trống hội làng

Cờ đỏ giương cao cười ngạo nghễ

Còn đâu gói tóc gió nhênh nhang…

 

13.7.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Hội Ngộ Trăm Năm

tặng Trúc Linh Mai: Thơ Ứng Khẩu

 

Vốn thời thích vận thơ ca

Văn chương sách truyện đọc qua thích liền

Nghề văn em thích giáo viên

Mà sao lận đận trần duyên thế này...

 

Phải chăng vận số không may?

Cam lai khổ tận đắng cay ngậm ngùi

Sống sao cho trọn kiếp người

Xót xa cô giáo lần hồi thập phương

 

Thương đàn em nhỏ quê hương

Nhưng mà nghiệp dĩ vấn vương tủi sầu

Theo nghề kế toán nhức đầu

Hôm nay bày tỏ trước sau rõ ràng

 

Ngày qua tháng lại làng nhàng

Em đâu có dám mơ màng giàu sang

Chưa từng móc ngoặc gian thương

Mồ hôi nước mắt thê lương đồng bào

 

Anh đừng hỏi nưã thêm rầu

Cỏ cây khô héo muà thu uá vàng

Sinh nhai nghề nghiệp lỡ làng

Xuân qua thu lại dở dang cuộc đời

 

Nói ra càng cảm ngậm ngùi

Nhiều nhà no đói lần hồi chẳng ra

Dịu dàng yểu điệu Tiên Nga

Xinh tươi như đoá trăng ngà là Mai

 

Luân hồi xin được đầu thai

Một dao chém thớt là người thủy chung

Áo dài tha thướt cải lương

Nghe Mai tâm sự sầu mang bời bời

 

Phải chi chiụ tiếng thị phi

Kiếp sau xin nguyện tìm người tôi mong

Mặc nghề kiếp sống vương mang

Chẳng sao miễn có tấm lòng vàng soi

 

Miên trường kế toán phôi phai

Hận vì giả trá tanh hôi đồng tiền

Thôi Mai đừng có buồn phiền

Lòng trời soi tỏ nỗi niềm trần ai

 

Lòng vàng chẳng sợ mờ phai

Cây thông nguyện đứng giưã trời mà ca

Thuyền quyên một vẻ xuân đào

Thuyền tình bốn bể dạt dào biển khơi

 

Ái hà sầu muộn đầy vơi

Thả neo em biết tìm nơi bến nào?

Còn chàng nay ở nơi nao?

Để em buồn khổ bên bờ nhớ thương

 

Hoàng hôn mấp mé sông Tương

Hồn thơ theo ánh trăng vàng mà bay...!

 

29.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Ai Khổ Vì Tôi

Tặng Tracey Vu

 

Bao nhiêu người đã vì tôi?

Mà rơi nước mắt biển khơi ngậm ngùi...

Sinh ra trong cõi trần ai

Thuyền tình bể ái luân hồi nổi trôi

 

Xác xơ một nắm hao gày

Hàng hiên lã chã sương rơi nghẹn ngào

Ai còn ai mất biết đâu...?

Bụi hồng vương vấn phong ba má đào

 

Cám ơn hương nhụy ngọt ngào

Tracey là họ tên là nàng Vu

Hỏi rằng quê quán nơi nao?

Mẹ cha vẫn khoẻ cả nhà yên vui?

 

Muà xuân Tết đã đến rồi

Chồng con hoan hỉ bồi hồi đón xuân?

Hay rằng trăng gió mưa ngàn

Ở nơi viễn xứ lưã lần rồi quên?

 

Họ hàng gốc gác tổ tiên

Khói hương nghi ngút ưu phiền đắng cay

Việt Nam thăm thẳm mây bay

Con cò lặn lội ở nơi cuối trời

 

Đầu năm xin gửi mấy lời

Chúc cô an lạc xinh tươi yêu đời

Sang năm sinh một cháu trai

Hay là con gái cả đôi là mừng!

 

31.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Ba Cây Trúc Xinh

 

Ba cô xinh quá là xinh

Dưới trời nắng hạ xanh xanh mái đầu

Mấy ai an ủi Hằng Nga

Thẹn người trần thế bây giờ đẹp hơn

 

Dõi trông khắp ngả nhân gian

Lạc Hồng giống ấy môi son má đào

Ba cô tưà tưạ như nhau

Phất phơ giải lụa hồng hào tuổi xuân

 

Ngẩn ngơ như ánh trăng ngàn

Mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười

Hoa khôi ở tận Cali

Mắt huyền lóng lánh cho ai bồi hồi...

 

Hồn thơ thoang thoảng bên tai

Thầm thì hỏi nhỏ cho tôi hôn đào

Yến oanh khúc khích thì thào

Mây hồng lãng đãng rì rào biển khơi

 

Dong thuyền hạ cố tới nơi

Bồng lai tiên cảnh rước mời ba cô

Ba cô thèn thẹn xuống đò

Màn huỳnh trướng phủ đỏ màu hoàng hôn

 

Đàn ca nhị sáo nỉ non

Nghê thường dạo khúc trần gian u hoài

Say xưa chén rựợu mao đài

Thế nhân ghẻ lạnh người ơi đừng về

 

Đường xa dạm nẻo sơn khê

Quê nhà lạc lối ngậm ngùi xót xa

Dân nghèo bưã nói bưã no

Cùng tôi bốn bể chu du đất trời

 

Một nhời như thớt chém đôi

Nhất ngôn quân tử chân mây góc trời!

 

3.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Thời Ấu Thơ

 

Ơ kià em gái nhỏ

Thơ thẩn chơi bên đường

Tôi ngậm ngùi xót thương

Bóng xưa thời thơ ấu

 

Dấu trong miền dĩ vãng

Năm tháng chẳng phai tàn

Âm thầm như trăng rầm

Nơi quê hương nghèo khó

 

Tôi nhớ người bạn gái

Cùng lũ trẻ chơi đuà

Bên hố đen ngày xưa

Khoét sâu bằng trận pháo

 

Chúng tôi vui láo nháo

Trò chàng rể nàng dâu

Thành hai họ thông gia

Kết giao bằng sắt thép

 

Mùi mồ hôi nhễ nhại

Chú rể lưng cháy đen

Cô dâu lại rất hiền

Mắt nhung huyền lóng lánh

 

Khom lưng làm kiệu rước

Chia đều gái và trai

Quan khách vang tiếng cười

Bỗng kinh hoàng la lối

 

Bầu trời mưa đạn pháo

Đinh tai chớp sáng loà

Tan tác như đàn gà

Tìm sao nơi ẩn nấp

 

Mạnh ai người ấy chạy

Thân bé nhỏ chân trần

Tiếng nổ nghe rất gần

Bên gốc cây bụi cỏ

 

Mưa pháo vưà tạnh hẳn

Chúng gọi nhau í ới

Hãi hùng từng mảnh rơi

Hè nhau đi tìm bạn

 

Hoàng hôn vưà ập tới

Chẳng thấy bóng cô dâu

Nàng trốn ở nơi đâu ?

Bọn trẻ con ngơ ngác

 

Rồi có tiếng oà khóc

Bọn trẻ lao tới nơi

Cô dâu đã chết rồi

Máu me mềm rã rượi

 

Như con chim vỡ tổ

Chạy đi tìm mẹ cha

Chúng đứng sát cạnh nhau

Rung toàn thân nức nở

 

Bóng đêm trùm bao phủ

Leo lắt ngọn đèn khuya

Bên tấm ảnh âu sầu

Lâm râm lời cầu nguyện

 

Lãng đãng trời mây xám

Nơi đất khách quê người

Chú rể thời xa xôi

Hồn thơ về cố quận

 

cảm tác thơ của ai đó trên mạng.

21.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Xin Chớ Phiền Lòng

tặng Nguyễn Văn Thơ

 

Một bài thơ viết ra

Như làn gió thoảng qua

Hăng hăng mùi bọ xít

Hương cay mờ sương khuya

 

Sống trong cõi trần gian

Buổi hoàng hôn suy tàn

Bóng đè lên xã hội

Thương cuộc đời lầm than

 

Vết seọ dài trên lưng

Hay mượn tiếng văn chương

Như lòng anh muốn nói

Bao cuộc tình thê lương

 

Đâu phải chỉ riêng anh

Con chim hận trời xanh

Yêu ma và rắn rết

Cắn tan giấc mộng lành

 

Một vần thơ xa xôi

Đeo đẳng mãi u hoài

Hư hư và thực thực

Biết nói làm sao đây?

 

Một cuộc tình xa xưa

Hay nhặt được ở đâu?

Trong cõi đời đen bạc

Mà viết thành ra thơ…

 

Tâm hồn ưa mặn mà

Những duyên dáng thiết tha

Lãng đãng vầng mây bạc

Đêm thu huyền trăng mơ

 

Ôi! Anh Nguyễn Văn Thơ

Bài thơ đã viết ra

Xầm xì và bàn tán

Khen chê làn gió qua

 

Đọc thơ mà thấy cay

Trong cay mà có say

Bồ hòn sao mà đắng

Thế gian thường xưa nay

 

16.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen