Sonntag, 17. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 31

Thầm Thì Em Nói Với Thơ

hoạ thơ Huệ Thu

 

Như con chim hót ở trên cành

Vội vã làm gì vọng tiếng oanh

Thong thả chờ nhau đôi mắt biếc

Tình yêu chắp cánh mộng trời xanh

 

Hãy nói đi anh chỉ một lời

Đừng như sông nước lặng lờ trôi

Thề non hẹn biển làm chi nưã

Em sợ rằng anh lỡ nuốt lời . . .

 

Em khắc trong tim bóng nhạt nhoà

Mờ mờ nhân ảnh giưã đêm mưa

Làm thân con gái em đâu dám

Lỡ bước thuyền em lạc bến mơ . . .

 

Đời người con gái cánh hoa thương

Chỉ nở một lần có biết không?

Ván đã đóng thuyền duyên đã tận

Đoạn trường em chịu bến mênh mang

 

Như con chim nhỏ trong lồng kín

Duyên phận ai đâu học chữ ngờ

Lảnh lót hót vui chào buổi sáng

Đêm tàn trăng lạnh lá sầu thu

 

Bát ngát nương dâu cuộc biến suy

Dòng sông chở mãi nỗi u hoài

Rừng xanh nuí biếc đâu chăng tá

Ai khóc cho ai những ngậm ngùi

 

Hãy hiểu nỗi lòng em thế nhé

Bao nhiêu tâm sự viết thành thơ

 

18.1.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Dĩ Vãng Một thời

hoạ thơ Thanh Hoàng

 

Dĩ vãng vùi chôn hương khói mong

Năm thương tháng nhọc phận lưu vong

Ngày xuân tết đến còn ai hỏi

Kỷ niệm quê hương vẫn nặng lòng

 

Thôn xóm còn đây thật lạ lùng

Túp lều lãng đãng ở ven sông

Đường đi vắng ngắt người qua lại

Thoang thoảng lời ca điệu não nùng

 

Lối cũ cỏ hoang thuở ấu thơ

Trường làng hiu hắt gió sương mờ

Tầu tiêu ủ rũ sầu ngơ ngác

Nhớ bạn gốc đa gió nghẹn ngào…

 

Cát biển mênh mông trải nắng vàng

Vi vu thầm gọi những hàng thông

Thuyền ai cánh trắng đời trinh nữ

Tre trúc sương gieo hạt lỡ làng…

 

Đồi trọc rừng hoang cảnh khốn cùng

Đất khô suối cạn ngẩn ngơ thương

Đêm trăng vắng tiếng hò quăng lưới

Theo lái thuyền em bạc má hồng

 

Thôi thế thì thôi phận lỡ làng

Còn đâu hẹn biển với non sông

Trai thanh gái lịch duyên nồng thắm

Xao xác hoàng hôn bóng xế hồng

 

Tê tái chiều buông những lá dưà

Rơi vào quên lãng nỗi hư hao

Nhớ cô hàng xóm muà xuân ấy

Chẳng biết bây giờ em ở đâu?

 

Mấy thập kỷ qua hận thế trường

Điêu tàn khói lưả nỗi thê lương

Giàu nghèo tranh đấu cho ai nhỉ

Triệu dải khăn tang mồ cỏ hoang!

 

4.2.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Gọi Hồn Tử Sĩ

hoạ thơ Bùi Thảo

 

Khói hương toả mắt cay đau đáu

Lệ tuôn trào chan chưá bờ sâu

Hoàng hôn lãng đãng mây chiều

Người đi kẻ ở âu sầu năm canh

 

Đời trai tráng tử sinh chi vị

Vì muôn dân khổ lụy thương anh

Giang sơn cẩm tú an bình

Suối vàng ai oán mối tình trần duyên

 

Gió hiu hắt triền miên biên ải

Giưã bưng biền bom trải đạn rơi

Xương tàn thịt nát tro bay

Vi vu gió thổi cỏ cây tiêu điều

 

Thế chiến quốc u sầu sông núi

Nợ chinh nhân tê tái tang bồng

Kể gì thành tích huân chương

Chói trang lịch sử chiến công huy hoàng

 

Rồi một buổi trời buông mây ập

Giưã hoang tàn lưả táp đạn bay

Bao nhiêu tử sĩ đắng cay

Trực thăng đưa xác khói say chiến trường

 

Anh ngã xuống tơ vương trăn trở

Nghiã tao khang chồng vợ bền lâu

Đêm suông trăng lẻ trên đầu

Nấm mồ thê thảm dãi dầu nắng mưa.

 

2.2.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Thêm Sầu Mà Thôi

tặng Nguyên Loan

 

Nguyên Loan nay đã ngán rồi

Lời ong tiếng bướm làm gì người ơi!

Chăm chăm cách mạng hoa lài

Mong sao dân nước giống nòi vẻ vang

 

Thương cho tiên tổ Lạc Hồng

Bà Trưng bà Triệu quê hương đắm chìm

Việt Nam tổ quốc im lìm

Tháng năm rầu rãi trái tim lụi tàn

 

Mác Lê ngụy thuyết dã man

Đè đầu cưỡi cổ bần hàn dân đen

Chí Minh tư tưởng tuyên truyền

Tập trung dân chủ chuyên quyền đảng ta

 

Hãy trông thế giới Phi Châu

Ngẫm mình mà thẹn xót xa nghẹn ngào

Khom lưng bợ đỡ ba Tàu

Cam tâm nô lệ đô la dập dìu

 

Tham lam vật chất sang giàu

Giàu đâu chẳng thấy bốn muà xác xơ

Toàn dân làm chủ điêu ngoa

Đầu môi xoen xoét lọc lưà đười ươi

 

Sống bằng nước mắt mồ hôi

Một bầy tham nhũng ăn chơi điếm đàng

Dồn dân giải phóng mặt bằng

Giết người như ngoé giưã đường công khai

 

Luật rừng xã hội chôn vùi

Đêm dài chủ nghiã tương lai mịt mù

Xin thôi đừng có bướm hoa

Lả lơi trăng gió thêm sầu mà thôi !

 

15.3.2011 Lu Hà

 

 

 

Chớ Vội Cắt Cầu Trần Duyên

Chuyển thể 3 khổ thơ Diêu Linh: Tâm Hạnh

 

"Phủi tay ngọc non ngàn sứ sở

Cõi hư không phổ độ sen vàng

Tình thù tứ đại giai không

Thoát niềm tục lụy tan giòng ái ân

 

Qua mấy nẻo gian nan trần thế

Cõi vô thường rũ bụi người đi

Vội chi khép cánh cưả đời

Quy y tam bảo về nơi Phật Đà

 

Thoát ải dục tâm ma trừ diệt

Những cô hồn thảm thiết thương đau

Mừng ai giác ngộ chiêm bao

Bến đò sinh tử cắt cầu trần duyên"

 

Kià cô gái xuân thì đang mộng

Hạnh tâm vương bến đắng còn say

Hay cùng ở lại kiếp này

Trọn đường ân ái sau này tính sau...?

 

Ta vẫn tiếc đoá hoa xuân ngọc

Nỡ sao đành dở bước kim loan

Điện vàng xao xuyến vẫn còn

Diêu Linh cô gái môi son má hồng

 

Còn muôn vạn trùng trùng duyên khởi

Hãy thong dong đừng vội qua bờ

Gặp nhau vài kiếp đôi ta

Màn huỳnh trướng phủ la đà trần ai...

 

Nghe cô khóc ngậm ngùi ảo não

Vẫn dùng dằng dang dở than ôi

Thời gian ảm đạm buồn trôi

Canh khuya vắng vẻ lệ rơi mấy hàng...!

 

9.2.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Thỏ Trắng Ngọc Ngà

Tặng Pich Hạnh

 

Hạnh như con thỏ trắng tinh

Phây phây giải luạ cỏ xanh da trời

Ngắm lâu càng thấy bồi hồi

Em là tiên nữ buổi mai trên bờ

 

Bên hòn non bộ xôn xao

Bướm ong dìu dặt má đào ngẩn ngơ

Thảm nhung tha thiết mượt mà

Hôn chân thiếu nữ dạt dào tuổi xuân

 

Miên man cảm giác vô vàn

Làm sao tả hết non ngàn gió mây

Quen nhau đã bấy nhiêu ngày

Nỗi niềm tưởng nhớ tràn đầy tâm tư

 

Mộng hồn thoang thoảng canh thâu

Thấy con ngọc thỏ trong mơ la đà

Chập chờn quanh gốc cây đa

Thoắt đâu đã thấy Hạnh là tiên nga

 

Dịu dàng vui vẻ đón chào

Khách từ hạ giới lạc vào đằng vân

Tôi đây tên gọi Thái Chân

Thưa rằng: thanh khí dương trần mến nhau

 

Bởi vì cách trở điạ cầu

Trùng dương dặm thẳm biết đâu mà tìm

Nỗi sầu nhoi nhói trong tim

Vài canh gà nưã khói chìm sương tan...

 

Hàn huyên cho hết canh tàn

Chia tay vội vã muôn vàn nhớ nhung!

 

9.3.2011 Lu Hà

 

 

Kimberly Yêu Màu Đen

Tặng Kimberly Tran

 

Berly chỉ thích màu đen

Tôn làn da trắng mắt huyền mến yêu

Bảng đen phấn trắng dập dìu

Cô nàng tiên nữ má đào cười duyên

 

Màu đen lộng lẫy dáng tiên

Vòng eo thắt lại thiên nhiên gợn tình

Sóng dồn cuồn cuộn trời xanh

Bướm ong dào dạt bên cành mẫu đơn

 

Ngắm xem quang cảnh mê hồn

Luạ đen hoa trắng chập chờn tỉnh say

Yêu hoa yêu cả bầu trời

Một mai cô lại về nơi thiên đàng

 

Vào hôm nhân hội chuà làng

Mẫu đơn cành gãy dở dang nhỡ nhàng

Vội vàng cởi áo Hoàng Long

Người tiên cảm động thẹn thùng xiết bao

 

Thuyền quyên yểu điệu kiêu sa

Ý trời muốn vậy se tơ chỉ hồng

Xem hoa căn số đoạn trường

Phải chăng tiền định cho nàng gặp ta?

 

Từ ngày thấy đoá kim hoa

Ngẩn ngơ Từ Thức cáo từ ấn quan

Hỏi ra tông tích họ Trần

Tiên gia thấp thoáng bên sườn non cao

 

Lần theo dấu cỏ Tiều Phu

Hoá thân Từ Thức Lu Hà Berly!

Hôm nay lòng lại bồi hồi

Gửi người thục nữ mấy lời nhớ nhung

 

Phải chăng lá thắm duyên nồng

Kiếp sau theo lái bên dòng sông Tương

Ván thuyền anh đóng cho xong

Bến tình neo đậu má hồng Tiên Nga !

 

8.3.2011 Lu Hà

 

 

 

Hồn Hoa Hương Quỳnh

hoạ thơ Hàn Thiên Lương

 

Thao thức trăng lên động bóng quỳnh

Lung lay chòm sáng lá long lanh

Vầng trăng cũng biết hồn e thẹn

Lặng để tình hoa quyện thắm cành

 

Có phải rằng hoa cũng biết yêu

Vi vu huyền ảo giưã canh khuya

Nỉ non son sắt chờ mong đợi

Kẻo lỡ đêm sương mộng hải hồ

 

Hoa giữ trắng trong ngào ngạt hương

Bao đêm trằn trọc nỗi đoạn trường

Người hoa đắm nguyệt tình thơ mộng

Nở mãi trong lòng anh mến thương

 

Thủ thỉ từng đêm vọng ái âm

Lầu cao vằng vặc bóng soi thềm

Tình hoa dấu kín đài trang lệ

Hé nở trông trăng nụ thắm mềm

 

Ngào ngạt bông quỳnh toả ngát hương

Thoả thuê khao khát nỗi tơ lòng

Đêm nay em đến vườn thêm rộng

Thoang thoảng kià ai trong khói sương

 

Chỉ một đêm nay thành nhớ nhung

Ngày mai dấn bước kiếp thê lương

Giang hồ cát bụi còn vương lụy

Đeo đẳng tình hoa khắp bốn phương

 

14.12.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Ác Mộng Đêm Trường

 

Cơn ác mộng bao người thường gặp

Nơi dương trần e ấp tình ai

Chẳng đưa vào cõi thiên thai

Lại diù nhau xuống tuyền đài khổ đau

 

Chốn mênh mông lơ mơ trần thế

Gặp tiên nhân ngọc nữ yêu kiều

Mặn mà khoả nước chiều thu

Bỗng đâu khói toả hồn ma trêu đuà

 

Ôi kinh hãi trăng tà bóng thảm

Chúng sinh sầu ảm đạm lầm than

Nỗi niềm chẳng rõ nguyên căn

Mây đen bão nổi Bắc Nam điêu tàn

 

Đoàn mãi quốc bầy đàn phương bắc

Kéo nhau về thảm khốc tháng tư

Buá liềm cờ đỏ dương cao

Trống chiêng ảo mộng cơ đồ đảo điên

 

Bao cô gái bán thân nuôi miệng

Mỹ đi rồi việt cộng về đây

Đổi ngôi lịch sử vơi đầy

Chén cơm manh áo mộng dày đêm thâu

 

Em gái nhỏ ngày xưa hiền thục

Cha đi tù mẹ lạc trời tây

Họ hàng thân thích nhờ ai?

Kẻ còn người mất cuộc đời bi thương

 

Ôi! mộng mị thê lương ập xuống

Suốt đêm trường cũng chẳng buông tha

Thái Chân bỗng hoá thành ma

Xót đau thế kỷ em là chứng nhân

 

Lê chân bước thân tàn ma dại

Bao hình hài phố tối đèn xa

Lạnh lùng ai nỡ bước qua

Thương em gái nhỏ thuở nào yêu thương

 

Trái tim nát hoa lòng tan tác

Chén lệ sầu xa bước em đi

Cầu xin Đức Mẹ đoái hoài

Mộng tan tỉnh lại khóc cười thế nhân

 

18.11.2009 Lu Hà

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen