Sonntag, 17. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 26

Em Có Hay Không?

 

Suốt mấy hôm nay anh nhớ em

Nỗi niềm nghèn nghẹn ở trong tim

Bâng khuâng tư lự anh thường hỏi

Nhạn lạc nơi đâu chẳng thấy tin?...

 

Em chẳng trả lời có thế thôi

Bận chi tâm trạng rối tơi bời

Nỗi lòng con gái bao e ngại

Rồi để thời gian lững thững trôi...

 

Anh vẫn đợi chờ với ước mong

Như hoa ngóng bướm chuyện vô thường

Xôn xao chim hót tình xuân động

Xao xạc lòng anh bao vấn vương...

 

Anh vẫn tin rằng em cảm thông

Không gian vò võ xót đêm trường

Thuyền quyên nam tử ai mà chẳng

Réo rắt cung đàn điệu cố hương...

 

Ô hay tiếng sáo cuả Trương Lương

Từ thuở xa xưa vọng não nùng

Đêm tối mịt mùng sầu thảm thiết

Côn trùng rên rỉ có hay không?

 

Nay viết mấy dòng gửi gió mây

Nỗi niềm thương nhớ gửi cho ai?

Canh khuya thăm thẳm chờ chim nhạn

Thánh thót hàng hiên mưa lại rơi!

 

14.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Cơn Say Ảo Vọng

Chuyển thể từ thơ tự do Vũ Hoàng Chương: Say Đi Em

 

Điệu kèn biếc quay cuồng hương phấn

Khúc nhạc hồng phấn chấn mê ly

Ôm nhau ngất ngưởng đôi người

Đầu xanh lận đận ngậm ngùi xót thương

 

Càng thổn thức vấn vương tê dại

Người hoa xưa chăn gối má kề

Mà nay bao nỗi chán chề

Tình xuân đã héo hết rồi yêu đương

 

Hồn bả lả nhưng chân chân còn dẻo

Khúc nghê thường cuộc rượu lẳng lơ

Lòng nghiêng tràn hết tim yêu

Ánh đèn tha thiết nuột nà dáng tơ

 

Chân lả lướt đê mê loạng choạng

Cánh tay hờ gợn sóng âm ba

Hoang vu hồn gửi bao la

Ánh đèn phai nhạt ngẩn ngơ má đào

 

Hãy gượng dậy mặt hoa da phấn

Dựa bờ vai đừng thẹn giai nhân

Tiến lùi lạc điệu đôi chân

Xiết tay ghì chặt toàn thân đã mềm

 

Trên sàn gỗ chập chờn lảo đảo

Nhớ làm chi sóng gió ta bà

Say đi rượu vẫn chờ ta

Mềm môi uống mãi mắt hoa sương mờ

 

Thân mềm mại còn chưa chuếnh choáng

Cuối chân trời phóng đãng người ơi!

Khát khao hồn vẫn chưả say

Cung đàn nghiêng ngả lả lơi điên rồ

 

Rượu, rượu nưã làm sao quên hết

Trong cơn say thảm thiết bi ai

Sắc màu lướt mướt buồn trôi

Có ai hư ảnh kề môi rã rời...

 

Quay cuồng loạn đất trời nghiêng ngả

Trong men say bén lưả em ơi!

Thành Sầu lệ đổ tuôn rơi

Tìm trong ảo vọng u hoài chiều thu!

 

13.11.2010 Lu Hà

 

 

 

Lời Dặn Dò

 

Anh vẫn làm thơ cho em đấy chứ

Để kiếp sau em chẳng nỡ quên anh

Như kiếp này đã thất lỡ mộng lành

Anh đã kiện cho u sầu chan chưá

 

Anh sẽ hoá thành một con ác điểu

Lồng lộn lên trời hỏi nợ trần duyên

Tội tình gì mà gây nỗi oan khiên

Cho đau khổ giết dần đời thiếu nữ

 

Anh sẽ bóp chết một bầy cá sấu

Cắn xé em khi lỡ bước sang đò

Cưỡng chế em khi đã trái tơ

Bao thất vọng trong răng bầy cá dữ

 

Nếu lỡ mất những phút giây ân ái

Em vẫn là trong mãi mãi chân thành

Như ngàn thu khắc dấu một cuộc tình

Âm ỉ maĩ trái tim thần bất tử

 

Thần Vệ Nữ vẫn cứ còn sống mãi

Ở bao đời muôn kiếp vẫn tôn thờ

Kể cả khi trái đất đã bơ phờ

Mệt mỏi ê chề muôn loài đau khổ

 

Anh mơ ước sẽ là tên cướp biển

Cướp em đi và dấu ở đảo tàn

Cho bóng hình em khắc dấu trong tim

Như đêm tối khóc than người viễn sứ

 

Em vẫn cứ là của anh đấy nhé

Của tâm linh và vĩnh cưủ tôn thờ

Ngàn đời sau con cháu vẫn mong chờ

Hai thế kỷ là thiên sầu vạn cổ

 

Hỡi em yêu, trời vẫn còn lạnh lắm

Nhớ đi đâu mặc thêm áo len vào

Đeo gang tay và giữ ấm thật lâu

Đừng lơ đãng mà sinh ra cảm cúm

 

Lời anh dặn em phải nên nhớ nhé

Chỉ một tấm lòng thương nhớ ở xa

Như kiếp trước em đã hưởng yêu chiều

Và kiếp này để đò anh lỡ bến

 

Em có biết như muôn loài duyên khởi

Là nợ nần của từng kiếp phôi pha

Nhận ra nhau là người cuả hôm qua

Trong tiền định ta là người ân ái

 

Sau hôn nhân là nợ đời oan trái

Như kẻ trầm luân trong cõi ta bà

Từng sát na nếu để lỡ thời cơ

Như duyên phận đời mình đành phải chiụ

 

Anh vẫn nhớ em như là em gái

Cầu cho em hạnh phúc với đời thường

Trong tâm linh gắn bó với tình thương

Vui lên nhé và sống cho đáng sống!

 

 

14.2.2008 Lu Hà

 

 

 

Cảm Xúc Thần Tiên

 

Nhớ lại những lần anh vụng trộm

Gặp em trong cõi mộng chiêm bao

Tâm tình nhân thế là như vậy

Rồi lại ưu tư mối cảm sầu...

 

Em ơi! có kẻ ở trần gian

Thương mến ân tình chuyện ái ân

Để lại lòng em xao xuyến động

Bao nhiêu lưu luyến mộng chan chan.

 

Thế có buồn không em gái ơi!

Phù du bèo bọt cõi luân hồi

Hợp tan, tan hợp trời muôn ngả

Văng vẳng thông reo tiếng gió cười...

 

Theo cánh nhạn bay được bấy lâu?

Nỗi niềm tâm sự gửi cho nhau

Thương em anh biết làm sao nhỉ

Tư lự bâng khuâng bóng ác tà...

 

Những buổi hoàng hôn sợi nắng buồn

Thu qua đông đến tháng năm tàn

Xa quê vương vấn tuôn dòng lệ

Cảm xúc thần tiên hương thảo vân

 

Trong nỗi cô đơn tìm đến nhau

Tâm linh trí tuệ ở trong đầu

Trái tim thổn thức hồn thơ gọi

Đêm tối mịt mùng hoang đảo xa!...

 

22.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Tự Than Cho Đời

 

Năm mới bâng khuâng gợn sóng lòng

Nỗi niềm sao tỏ với sông tương

Tuyết rơi dằng dặc hồn cô quạnh

Buồn tựa sông trôi lệ ưá dòng

 

Trời đã bắt ta phải gặp nàng

Lung linh ánh mắt nước mây giăng

Để rồi sông núi lià ngăn cách

Chỉ biết ôm sầu bao nhớ thương

 

Chuyện cũ lâu rồi cơn gió qua

Đằng nào năm tháng cũng phôi pha

Phải chăng muôn kiếp còn vương nợ

Vũ trụ không gian chẳng bến bờ…

 

Ai biết rằng ai vẫn vấn vương

Bao nhiêu mộng tưởng tiết thu đông

Thở dài ngao ngán dư dòng lệ

Nguyệt Lão xe duyên rối chỉ hồng

 

Trằn trọc đêm nay lại nghĩ suy

Chén sầu khi cạn lúc khi đầy

Ra đi chẳng hẹn muà thu lại

Để phụ lòng ai hạt muối đời....

 

Xui khéo cho nhau giưã nẻo đường

Trần gian khổ ải kiếp tha hương

Công phu đất khách tìm nơi chốn

Ai biết rằng ai chiụ lỡ làng....

 

Vẫn biết rằng em rất nhớ anh

Thông minh đày đoạ kẻ si tình

Xa em quả chiụ bao đau khổ

Thơ thẩn tương tư giấc chẳng lành

 

Mấy chục năm rồi mới hiểu ra

Em tôi chờ đợi biết bao muà

Bây giờ muôn dặm xa xôi quá

Chẳng nỡ gợi ra mối cảm sầu

 

Xuân đến đông tàn lạnh xứ Âu

Là muà thương gọi tháng năm xưa

Xa quê biền biệt thời trai trẻ

Gió thổi khăn rơi lật mái đầu...!

 

Muà xuân 2009 Lu Hà

 

 

 

Em Giận Anh Sao?

 

Em giận mãi sao mà chẳng nói

Hay còn vương vấn với thời gian

Đàn ông ra thế ồ hay nhỉ

Hừng hực lò than chóng nguội tàn?

 

Thì hỡi em ơi, ở thế gian

Phải đâu bóng xế buổi hoàng hôn

Trái tim tươi thắm hoa màu đỏ

Năm tháng phôi phai chẳng dễ tàn...

 

Kỷ niệm tâm hồn dõi bước đi

Đường trần muôn nẻo cõi bi ai

Em ơi! có phải vì tiền kiếp

Vương vấn tình anh với tháng ngày?

 

Lần lưã làm chi em cuả tôi

Vì sao em chẳng nói nên lời

Tương tư giưã bến đò mong đợi

Khắc khoải canh khuya mộng rã rời...

 

Phải chăng còn nợ nghiã tào khang

Một kiếp phôi phai phận má hồng

Hữu duyên tương ngộ năng thiên lý

Cách mặt trùng dương bao nhớ thương!

 

Chỉ rối tơ vò em biết không?

Năm canh vò võ tháng ngày mong

Lênh đênh trong cõi mù xa thẳm

Đất khách phong trần ôi, cố hương!

 

25.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Tâm Sự Người Thơ

 

Tâm sự người thơ lệ ưá trào

Thương ai vò võ một đời hoa

Bao muà thu đến trăng tròn khuyết

Tình ái chôn vùi đắm biển sâu!

 

Nàng vẫn nặng lòng chiếc bóng côi

Thời gian lặng lẽ phũ phàng trôi

Tình người nhân thế đầy gian dối

Giấc mộng tàn canh tấm tức hoài...

 

Đáng mặt anh hào có mấy ai?

Cùng ai san sẽ nghiã đầy vơi

Đêm trăng huyền ảo hồn thơ gọi

Để chị Hằng Nga thức giấc cười...

 

 

Ai biết lòng ai như đoá hoa

Hương thơm xào xạc suốt canh khuya

Bướm chim ngây ngất hồn thu thảo

Bột hải triều dâng sóng nước trào!

 

Thôi nhé đừng than nuối tiếc đời

Cung đàn réo rắt gió mây bay

Bá Nha gảy khúc tình nhân thế

Thao thức kià ai Chung Tử Kỳ!

 

Ai vẫn đem lòng ngưỡng mộ ai

Mà sao ai vẫn chẳng nên lời

Ngóng trông như đợi người trong mộng

Tỉnh dậy bâng khuâng luống ngậm ngùi!

 

25.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Trái Duyên

 

Bế tắc tinh thần khổ lắm sao?

Để người thục nữ cứ lao đao

Thương em phải chịu vòng kiềm toả

Lễ giáo trói đời phận gái tơ

 

Chẳng chút yêu thương chẳng mặn nồng

Mím môi hờ hững nỗi bi thương

Đau lòng nuốt hận gieo nhầm trái

Nhăn nhở hò reo kịch hí trường

 

Đỏ thắm trái tim dấu bóng anh

Cương thường phá bỏ sống cho mình

Hình anh vẫy gọi cho em sống

Đạp vỡ u minh cõi mộng tình

 

Em nói đúng rồi, em gái ơi!

Đi là để đẹp trọn cho đời

Nếu không có lẽ thì điên mất

Có sống bằng không một kiếp người...

 

Cò vạc tình suông hận bến đò

Sống trong tủi cực mối tình hờ

Tiếc gì hai chữ vinh quang chứ

Rớt mực gà sa chó cắn bưà

 

Mượn tiếng kỷ cương nó doạ em

La làng đánh trống kẻ đê hèn

Tráo trâng mặt thú thêm vây cánh

Ức hiếp em tôi chịu nỗi niềm

 

Anh ngẫm đời anh tự xét ra

Cả em nữ sắc cũng anh hào

Đôi ta ra thế mà vui phết

Sóng gió ta bà trải mấy thâu

 

Mỹ Quốc muà này đẹp nắng xuân

Anh mừng em được sống bình an

Cùng chồng hai cháu vui yên ấm

Hát nữa cho đời bao thế nhân

 

Biển khổ cuồng phong trận bể dâu

Ngắm trời mây trắng mộng vân du

Tố Như đi hẳn còn vương lại

Trong cuộc trăm năm cạn đĩa dầu

 

Em đã vui rồi muá hát ca

Thương em vò võ một đời hoa

Trời Âu xót laị dòng dư lệ

Cuả một người anh chốn hải hồ

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Nguyệt Lão Uống Say

 

Cứ nghĩ mà sao ưá lệ ra

Vì ai nhóm lửa cõi ta bà

Đời em phải chịu vòng bi lụy

Cho kẻ xin rơm ở chốn nào?

 

Phần tư thế kỷ lệ từng rơi

Thiêu đốt đời nhau chỉ thế thôi

Chữ ái chữ tình em muốn trả

Xông vào khổ aỉ chốn dầu sôi

 

Chuyện đời sói nát buốt tim anh

Trong cõi trần ai thảm mộng tình

Có phải xe duyên từ kiếp trước

Kiếp này sao chịu lệ tàn canh

 

Đám cưới nhà ai điện mất sao?

Vì trời xoát laị sổ thiên tào

Giật mình mới sợ nơi trần thế

Nguyệt lão chót say rượu ứa trào

 

Nay anh đã hiểu lòng tê tái

Nhức nhối lương tâm khổ thế này

Bản tính ta là người nhân ái

Số phận tơ duyên hận cõi đời

 

Biết đến bao giờ trở lại xuân

Chữ ân chữ nghiã ở bên đường

Mang theo cho suốt đời đau khổ

Để bạc đầu ai mãi nhớ thương!

 

15.2.08 Lu Hà

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen