Sonntag, 17. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 27


 

Lời Hẹn Chờ

 

Tuổi đã cao rồi vẫn vấn vương

Thương cho phận bạc cái hồng nhan

Thuyền quyên quân tử vòng duyên số

Trời chẳng cho nhau được ở gần

 

Em đã sinh ra để tặng anh

Mà sao trời nỡ cắt duyên tình

Phải chăng oan trái do tiền định

Trong cõi người xưa nợ vướng thành

 

Xét laị duyên xưa trời chẳng nỡ

Mà anh nhỡ bến chuyến đò ngang

Đường xa lưu luyến màu sương gió

Tình nghĩa đôi ta có mặng nồng

 

Bé bỏng em tôi nhuộm bóng hình

Dưới trời nắng đẹp mộng vừa xinh

Tỏ bày em muốn ai chăm sóc

Vệ sỹ theo nhau bảo vệ mình

 

Em ơi! Anh đã hiểu ra rồi

Mới gặp mà em đã mến ngay

Có phải kiếp xưa là duyên nợ

Mà sao lỡ ý để chia ly?....

 

Anh ở phương trời vẫn nhớ mong

Năm dài mòn mỏi vẫn hằng trông

Cầu cho em được bình an nhé

Trọn kiếp trần ai đẹp ý chồng

 

Xưa hỏi rằng anh uống rượu gì?

Anh cười chỉ bảo rượu chè chi

Gặp nhau là đã say rồi đấy

Uống để quên nhau xuốt cả đời

 

Em mến thương anh chẳng rượu chè

Cho đời thoát khỏi cảnh say nhè

Có người sáng tối hay hung tợn...

Ôi hãy hùng thay những tối hè...

 

Em tôi ngoan quá dáng hồng hào

Anh mến thơ ngây đoá mộng đầu

Giận kẻ hương say còn phá khói

Để em thơ thẩn ngóng chiều xa...

 

Thôi chuyện đã rồi nuối tiếc chi

Thương người lữ khách bước ra đi

Cho ai ở laị muôn sầu hận

Oán trách người ta nghiã lý gì?

 

Anh dặn chẳng may nếu phải đi

Phương xa ôm hận nhẹ thuyền trôi

Ở nơi chín biển chờ anh nhé

Nối lại tình xưa nặng nghiã đời

 

Có lẽ cũng còn vài chục năm

Tháng ngày vui vẻ với muà xuân

Ngân nga hát muá yêu nhân loại

Làm đẹp cho đời một mỹ nhân

 

Anh chẳng buồn đâu anh chỉ thương

Thương em vò võ với canh trường

Gần ba thập kỷ mà không biết

Nay hiểu lòng em đã muộn màng

 

Lão tử ngày xưa đã nói rồi

Đời nhanh như mộng chỉ vui thôi

Bình minh chiếu sáng qua rèm cửa

Hãy sống vui em kẻo thiệt thòi!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Ru Hồn Người

tặng Chị Aí Vân

 

Tôi sinh ra ở miền trung du

Rừng cọ đồi chè vẳng tiếng ru

Suối nước dân ca vào máu thịt

Như dòng sữa mẹ nhớ chiều thu

 

Réo rắt kià ai vẫn nỉ non

Xa hương chẳng đục tấm lòng son

Tình đời thế thái bao nhân hậu

Thánh thiện kiêu sa đẹp thế trần

 

Sáng cả chiều thu một gịọng cười

Mát như nước suối buổi ban mai

Phaỉ chăng sông núi sinh ra chị

Có một Ái Vân để đẹp đời

 

Hoa nào thanh bạch sống như lan

Có chữ tên người đẹp Ái Vân

Dù đã nửa rồi sang thế kỷ

Vẫn còn vang vọng cả muà xuân

 

Đất mẹ xa xôi vắng bóng người

Thiết tha lưu lại buổi xuân thời

Như người con gái ngày xưa ấy

Thánh thót ngân vang mộng vẳng đời

 

Chị là người mẹ ở trần gian

Người vợ yêu thương cuả thế nhân

Tôi viết vần thơ đầy cảm phục

Đưá con hiếu thảo của tinh thần

 

Bàng hoàng nghe kể chuyện ung thư

Không lẽ cuộc đời có thế ư?

Sống chết phaỉ đâu là nghiệp chướng

Mà trời cay nghiệt nưả chừng yêu

 

Yêu cha, yêu mẹ, thương nhân loại

Chung thủy chồng con nặng nghĩa đời

Trách nhiệm phải chăng vì đã hưá

Nén đau đôi ngả vẫn ca hoài...

 

Cay đắng trời ơi! Chị vẫn cười

Cắt đi tóc mẹ để cho vui

Ai mà nhanh nhất thì khen thưởng

Thương đoá phong lan rụng rã rời….

 

Lịch diễn đặc dày kín cả trang

Đường chim dằng dặc trải muôn phương

Mười ngày sau mổ còn đi diễn

Con bệnh còn mang bóng tử thần

 

Dây dợ trong người chị lãng quyên

Chỉ còn nghệ thuật với niềm tin

Như hàng thánh thiện lòng nhân ái

Đời sẽ thương mình chị Ái Vân

 

Tôi đã từng bươn trải mọi nơi

Nếm mùi đau khổ với bi ai

Cúi đầu khâm phục người như Chị

Vẫn cắn môi son trọn nụ cười

 

Lời ca thánh thót vọng trời Nam

Mà tôi phận bạc chẳng đôi lần

Để nghe cho thỏa lòng mong ước

Biết đến bao giờ gặp Ái Vân?

 

Số kiếp nhân loài thật khổ đau

Trùng trùng duyên khởi chảy về đâu?

Giang hồ vương phải vào căn số

Nên để ngàn thu nặng mối sầu

 

Tuổi đã cao rồi ngoại ngũ niên

Phần ba thế kỷ kiếp tha nhân

Mong gì trở laị miền Kinh Bắc

Uống giọt dân ca tiếng mẹ hiền

 

Cùng là giòng máu của Việt Nam

Tuy chẳng bao giờ được biết quen

Kính cẩn đôi dòng thăm hỏi chị

Bình an hạnh phúc với chồng con.

 

28.1.08 Lu Hà

 

 

 

Cho Đời Tôi Vui

 

Tôi nằm tôi ngẫm ra thơ

Tôi như một kẻ bơ vơ chợ đời

Trần gian bao nỗi đắng cay

Mà tôi vẫn cứ đắm say một người

 

Tôi đi giưã chốn trần ai

Phong sương gió bụi nổi trôi luân hồi

Canh Dần một thoáng thở dài

Meo, meo Tân Mão ngậm ngùi xót xa

 

Bao đêm mộng tưởng chiêm bao

Nhớ ai tôi mới làm thơ cho đời

Thơ tôi như cánh diều bay

Lênh đênh bão tố dập vùi biển sâu

 

Đứt dây lồng lộng lên cao

Lạc miền bồng đảo thiên nga cõi trời

Ngán sao hạ giới mưa rơi!

Quanh năm tầm tã ai người hiểu tôi?

 

Mong sao vẫn có một người

Hồng nhan tri kỷ bồi hồi thương tôi

Tôi như một kẻ lạc loài

Cô đơn lạnh lẽo tuyết rơi não nùng

 

Sáng nay mở cưả ngắm trông

Một màu trắng toát mênh mông cánh đồng

Nhưng tôi quyết chí sẵn sàng

Xăm xăm đạp tuyết xếp hàng mua hoa

 

Không quên chai rượu hồng đào

Tiễn con hổ dữ đón sao mèo về

Thăng thiên pháo nổ giưã trời

Giao thưà tuyết rụng cho đời tôi vui?

 

29.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Lỡ Tấm Mộng Vàng

 

Giá đừng háo hức vì ai

Vinh quang huyền hão cho người bốn phương

Hả hê thiên hạ bàng hoàng

Nổi danh tài sắc thiên hương một thời

 

Mang chuông đi đánh nước người

Tiếc công em cố phương trời lộng xanh

Giá đừng háo hức công danh

Thương anh một chút cho thành đôi ta

 

Trăm năm duyên phận ai ngờ

Bởi tình vương vấn kiếp xưa còn dày

Tao khang mặn nhạt vơi đầy

Đá vàng lần lưã mặt người gưỉ trao

 

Thông minh vốn nết tính nhà

Cuộc đời chỉ đẹp khi ta với mình

Giá đừng mê cái hư danh

Cả đời muá hát sao đành dửng dưng

 

Buồn tuỉ anh phải lên đường

Em vô tâm thế chẳng tường lòng anh

Nhà anh ở dãy núi xanh

Đường xa dạm thẳm gập ghềnh chim bay

 

Tàu xe đi hết cả ngày

Cả ngàn cây số ai người hiểu cho

Gặp nhau tình cảm dạt dào

Thuyền quyên hội ngộ anh hào là đây

 

Chuyện trò lòng dạ thẳng ngay

Tâm đầu ý hợp thơ ngây đá vàng

Biết tình thắm chỉ tơ vương

Sao không dệt tấm mộng vàng cho anh?

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Trăng Rụng Canh Tàn

hoạ thơ Nguyên Trường: Chiếc Lá Mầu Trăng

 

Ở lại bên nhau một tối nay

Trời sao vằng vặc muộn màng say

Ôi chao tha thiết còn trăng tỏ

Lơ lửng treo cao chẳng với tay

 

Huyền ảo bao nhiêu mộng đến nay

Vầng trăng nào tỏ nỗi sầu cay

Hương hoa chưa thắm tình xuân lạnh

Khúc nhạc sầu bi điệu lắt lay

 

Trăng hỏi mây che trách gió không?

Như người dương thế khóc đòi xuân

Hương hoa một thoáng luà trong gió

Đẫm lệ nhìn trăng lặn đáy sông…

 

Ở lại bên nhau còn tối nay

Tàn canh trăng lặn hết nồng say

Mai đi muôn ngả trời trăng mộng

Nhấc chén sầu ly cho thật say….

 

25.8.2209 Lu Hà

 

 

 

Lời Phân Trần

 

Hai mươi sáu năm rồi còn gì nưã

Em gái ơí! Em vẫn muốn hỏi anh

Sao vội ra đi khi tình mới chớm xanh?

Khi hoa lá vẫn đang chờ quả ngọt

 

Em đã đến như thiên thần giáng thế

Anh nhận ra như đã gặp trong mơ

Như ngàn xưa đã khắc hẹn lời thề

Và đã được như người anh mong đợi

 

Trên thượng giới vẫn đang chờ phán xét

Dưới trần gian em đã đến bên anh

Để chư tiên phải nổi giận lôi đình

Đã xé toạc ném trả nơi trần thế

 

Anh buồn tủi ra đi không trở lại

Thôi đừng trách anh trách kẻ lữ hành

Anh buồn lắm nước mắt chảy vòng quanh

Như vết chém buốt hai lần thế kỷ

 

Anh giận cho anh một đời bế tắc

Kỷ vật là một mảnh giấy vô duyên

Bút tích của anh nét chữ điêu tàn

Tàu đã chạy như vội vàng lẩn trốn

 

Anh đã sợ vì cuộc đời đau khổ

Nợ đàn bà bể aí sẽ dày thêm

Vì kiếp nghèo mà anh đã mất em

Bao năm tháng tắm mình trong nước mắt

 

Em xuất hiện như thiên thần phá rối

Vì yêu em mà bày laị ván cờ

Mong cuộc đời hai đưá sẽ nở hoa

Anh hồi hộp đợi phút giây lịch sử

 

Anh đã sợ run tay trang giấy mới

Nợ sổ đời mà anh dấu traí tim

Để cho em phải tự biết đi tìm

Em cũng sợ vì em là con gái

 

Thế mới khổ cho cuộc tình câm lặng

Ý anh ,ý em trời chẳng chịu chiều

Do dự thế để sầu muộn ngàn thu

Đã đánh mất thiên sử tình bất diệt

 

Trời nổi giận sai người đi gọi hát

Anh mất em rồi vĩnh viễn ái nhân

Em đâu biết đời chỉ có một lần

Người quân tử đánh ván bài số mệnh

 

Em đâu hiểu cuộc đời anh nặng gánh

Chẳng thong dong để đáp laị tình em

Vội vã ra đi như kẻ mất hồn

Mang nỗi khổ của sầu thu vạn cổ

 

Em đi hát là thuyền anh lỡ bến

Cho kẻ lữ hành bươn bả theo tàu

Chở về xuôi cả một nỗi u sầu

Ôm mặt khóc trên toa tàu giá lạnh

 

Thế là hết còn gì đêm biểu diễn

Rạng rỡ kiêu sa em đón anh vào

Phòng của em nơi son phấn ngọc ngà

Em tôi đẹp phong lan muà băng giá

 

Trên sân khấu em nhìn anh rõ nhất

Em hát cho anh hay hát cho mình

Mắt rưng rưng rơi ngấn lệ vòng quanh

Em ngoan quá để lòng anh tưá máu

 

Đi lang thang giưã đêm khuya tuyết đổ

Kẻ si tình còn suy tính làm chi?

Bao thương đau! Em án ngữ cuộc đời

Trời đang đẹp bỗng hoá thành u tối

 

Đời lữ hành muôn phương trăm nghìn ngả

Hàng triệu người may chỉ gặp một người

Trong kiếp này chỉ có một không hai

Hương đơm trái tim hồng cùng dao động

 

Em thích anh một tâm hồn cháy bỏng

Biết yêu thương và cũng rất phong trần

Để cho em làm chỗ dựa niềm tin

Anh xông xáo nhưng laị không thô bỉ

 

Em thích anh vì anh không uống rượu

Và trọn đời sẽ chẳng biết đánh em

Anh gặp em như tia sáng nghìn năm

Để trinh phục như thiên thần vệ nữ

 

Cuộc đời phải đâu như trên sân khấu

Để nụ cười tê tái trái tim em

Biết làm sao mà phải chiụ u buồn

Vì món nợ Việt Nam chưa trả được

 

Tha lỗi cho anh nghìn lần em nhé

Ván bài này anh đã trắng hai tay

Laị gặp em không đúng lúc đúng thời

Nên anh phaỉ cắn răng mà chiụ thiệt!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Dứt Bỏ Trần Duyên

 

Trần duyên thao thức vơi đầy

Như mâm cỗ quả đắm say lòng người

Sơn hào hải vị mấy khi

Hay toàn cổ cánh ngậm ngùi thở than

 

Năm canh rầu rĩ chưá chan

Hằng Nga cung quảng đêm tàn mưa rơi!

Nhớ ai trằn trọc mãi hoài

Tháng năm bạc bẽo cuộc đời trầm luân

 

Tìm nhau khắp nẻo trần gian

Sông sâu vực thẳm muôn vàn đắng cay

Gặp nhau trong cõi luân hồi

Trùng trùng duyên khởi biết nơi mà tìm

 

Kiếp này gửi lại trái tim

Ngàn sau lưu luyến nỗi niềm vấn vương

Tình thơ tha thiết mến thương

Hỏi người thục nữ dửng dưng sao đành?

 

Thuyền ai mất lái bồng bềnh

Dư thưà hương vị biển xanh ngại ngùng...

Thơ tình lai láng não nùng

Cung đàn reó rắt đoạn trường một chương

 

Tình thù tứ đại giai không

Nỡ sao dứt bỏ má hồng phôi phai

Nhớ ai nhắn gửi đôi lời

Năm dài tháng rộng người ơi chớ buồn!

 

Đêm 30.12.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Cõi Vô Thường

 

Thương ai lỡ bước la đà

Đường xa mưa gió ta bà gian nan

Trời xui sao lại phân vân

Ở nơi đất khách Phan Trần từ bi

 

Chuông chuà vẳng tiếng sầu ai

Thương người thiếu nữ một hai sáng chiều

Tần ngần tựa cửa mĩ miều

Mong người lãng tử tiêu điều hoàng hôn

 

Nhạc vàng khuất bóng tùng quân

Người đi trong cõi trần gian ngậm ngùi

Mơ màng trong gió ô hay

Em tôi giật giải vang trời bốn phương

 

Thoáng qua gió lạnh đanh lòng

Giá em mất giải thì chàng mới vui

Đỏ tình đen bạc em ơi!

Giá em mất giải cho người tha hương

 

Anh đây lỡ bước sang giòng

Con thuyền vô định mênh mông biển trời

Nửa già thân sói lẻ loi

Thiếu ai tri kỷ mất người tri âm

 

Mất đi khẩu vị bình dân

Mất đi ân ái thuyền nan xuôi giòng

Trong tim in dấu bóng hồng

Ngẩn ngơ vò võ thương nàng viễn phương

 

Đời nàng hoa lệ vinh quang

Đời chàng phiêu bạt tứ phương giang hồ

Phải chăng là kiếp phù du

Bọt bèo trôi nổi bể dâu đoạn trường

 

Xem ra nay đã tỏ tường

Đời người như vậy vô thường em ơi!

Từ ngày biết được tin ai

Lòng anh xát muối mấy ngày chết luôn

 

Đôi bờ biển rộng u buồn

Chia tay mà để trầm luân thế này

Vòng quay định mệnh luân hồi

Trả vay, vay trả ngậm ngùi em tôi

 

Biết rằng duyên phận định rồi

Luân hồi trả nghiệp giòng đời nhẹ tênh!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Nguyệt Lão Se Tơ

 

Đêm nay tôi hẹn gặp nàng

Nàng là Tiên nữ rõ ràng trong mơ

Nàng về đêm trước giao thưà

Từ nay liên tiếp sẽ thưà ba hôm...

 

Mấy phen dan díu âm thầm

Dạt dào thắm thiết nồng nàn trào dâng

Tình như Chức Nữ Ngưu Lang

Quanh năm rên rỉ bên dòng sông Ngân

 

Tôi sinh ở cõi trần gian

Nàng nơi Cung Quảng là con nhà giời

Tuy rằng khác giống khác loài

Tình thơ lã chã u hoài thiên thu

 

Thương tôi nàng trái ý cha

Làm giời nổi giận gió mưa não nùng

Chép thơ tôi thả xuôi dòng

Sông Hà lai láng nỗi lòng cuả tôi

 

Bút nào tả hết nên lời

Ông Tơ bà Nguyệt ngậm ngùi xót xa

Kim Đồng Ngọc Nữ thiết tha

Dấu cha mở cánh cưả hoa thiên đình

 

Đêm nay nàng xuống tự tình

Còn bao đêm nưã cao xanh trập trùng

Cung đàn thảm thiết vô cùng

Thiên đình cưả đóng mặc lòng tôi đau!

 

Bao giờ ô thước bắc cầu

Thiên đình hạ giới sông Hà liền nhau?

Tìm nhau phỉ nguyện ước mơ

Tôi là chú rể nàng là cô dâu?

 

Bao giờ Nguyệt Lão se tơ

Nam Tào Bắc Đẩu chứng cho nỗi niềm!

 

3.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Lòng Đầy Chan Chưá

 

Thơ như bọt nước trôi xuôi

Lòng đầy chan chưá trần ai dạt dào

Nỗi niềm nhung nhớ bao la

Thương người thục nữ vào ra sớm chiều

 

Tình thơ chất ngất bay cao

Cung đàn dìu dặt mặn mà đêm khuya

Sương thu ai gọi bến sầu

Thuyền tôi mất lái bơ vơ sông tình

 

Luân hồi trong cõi tử sinh

Tóc thề một món đầu xanh thuở nào?

Tìm nhau giưã chốn ba đào

Lênh đênh chìm nổi phù du một đời

 

Bao giờ ai lại gặp ai?

Phỉ nguyền ước vọng ngậm ngùi năm canh?

Trở trăn bao nỗi tâm tình

Đêm đông rầu rĩ chúng mình với nhau

 

Vơi đầy như nước sông hồ

Đố ai tát cạn biển sâu lại đầy!

Nhớ thương vương vấn bồi hồi

Hồn thơ lã chã u hoài ngàn thu!

 

3.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Ái Vân

 

Có những điều muốn nói còn để maĩ

Có những điều muốn hỏi đành phải chịu

Hai mươi sáu năm rồi còn gì nữa

Aí Vân ơi! Em vẫn muốn hỏi anh?

 

Anh gặp em trong dòng đời lưu lạc

Chấp chới bơ vơ biển khổ ái tình

Anh nhận ra em như gặp trong mơ

Anh hiểu lòng em như từng trang giấy

 

Sổ nhân duyên chưa ráo nét mực khô

Đã sé toạc ném trả nơi trần thế

Thôi đừng trách anh, trách kẻ lữ hành

Anh đã ra đi không ngày trở laị

 

Mảnh giấy anh ghi vô nghĩa vô duyên

Anh phaỉ ra đi cho kịp chuyến tàu

Không đươc gặp em lần cuối trong đời

Anh giận cho anh một đời bế tắc

 

Vì kiếp nghèo mà anh đã mất em

Đâu phaỉ vì em, đâu phải vì ai

Chót sinh ra để mang nợ đàn bà

Cái kiếp này tắm mình trong nước mắt

 

Em xuất hiện như thiên thần phá rối

Thôi để cho anh bày laị ván cờ

Anh muốn cho em làm ra lịch sử

Một bất ngờ để thay laị cuộc đời

 

Kẻ đớn hèn run tay trang giấy mới

Hai chữ liêm sỉ khoá trái tim anh

Em không hôn anh em là con gái

Trái tim rất gần thể xác laị xa

 

Ý chờ em, nhưng em laị chờ anh

Là con trai sao cứ phải chiụ nhường?

Thế mới khổ cho cuộc tình câm lặng

Ý anh, ý em trời chẳng chiụ chiều

 

Thôi đi anh, em đến giờ đi hát

Anh mất em rồi, vĩnh viễn Ái Vân

Em đâu biết anh là kẻ hẹp hòi

Biết yêu em, nhưng laị tiếc cuộc đời

 

Vội vã ra đi như kẻ mất hồn

Rồi quay laị để gặp em lần cuối

Mảnh giấy anh ghi nhạt nhẽo vô tình

Lòng hẹp hòi đâu còn cơ hội khác?

 

Kẻ lữ hành bươn bả kịp chuyến tàu

Ôm mặt khóc trên toa tàu giá lạnh

Anh nhớ em trong đêm biểu diễn

Rạng rỡ kiêu sa, em đón anh vào

 

Như hoa phong lan giưã muà băng giá

Anh bồi hồi nước mắt đẫm hàng mi

Em hát cho anh, hay hát cho mình?

Anh yêu em rồi, biết tính làm sao?

 

Đi lang thang giưã đêm khuya tuyết đổ

ÁiVân ơi! Em án ngữ cuộc đời

Nhiều năm trôi qua anh thầm tự hỏi

Giờ em ở đâu? Có hạnh phúc không?

 

Đời lữ hành muôn phương trăm nghìn ngả

Hàng triệu người may chỉ gặp một người

Có trái tim hồng, cùng tần dao động

Để thăng hoa cộng hưởng đẹp ái tình

 

Em và anh như hai kẻ sinh thành

Kỳ thủ tương phùng đẹp như oanh yến

Nghiệp nhân chưa chín, nhiệp quả chia ly

Tìm đến nhau nhưng chưa được ý trời

 

Em muốn hỏi anh, anh tự hỏi mình

Kiếp tiền định ta đã phạm lỗi lầm?

Trời nổi giận xé tan tình hai đưá

Mỗi đưá mỗi nơi góc bể chân trời

 

Em thích anh một tâm hồn cháy bỏng

Như phong ba bão tố nổi điên cuồng

Em thích anh vì là người giản dị

Rất đơn sơ mộc mạc laị chân thành

 

Là nghệ sĩ em đâu cần hoa giả

Hoa hồng nào mà laị chẳng lắm gai

Anh xông xáo nhưng laị không thô bỉ

Anh kiêu hùng nhưng laị chẳng vũ phu

 

Em thích anh vì anh không uống rượu

Và trọn đời sẽ chẳng biết đánh em

Em thích anh vì là người tế nhị

Anh thông minh laị rất biết khôi hài

 

Cuộc đời thường đâu như trên sân khấu

Để nụ cười tê tái trái tim em

Anh hiểu lòng em ăn ý từng lời

Đếm cho cả trái tim em rung động

 

Anh gặp em như tia sáng nghìn năm

Sao laị yêu em như thần Vệ Nữ

Biết tôn thờ còn giả dối làm chi?

Em biết không? Anh là trai có vợ

 

Không trăng hoa, laị còn mơ nước Đức

Cho cuộc tình giả mộng để về sau

Vì gặp em không đúng lúc đúng thời

Nên anh phaỉ cắn răng mà chiụ thiệt!

 

Muà đông 2008 Lu Hà

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen