Montag, 18. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 35


Tranh Tố Nữ

 

Hỡi người Tố Nữ cuả tôi ơi!

Buồn bã nhớ cô mấy tháng trời

Có biết hay không trong giấc mộng

Tình cô đã bén cái duyên tôi

 

Tuy chưả bao giờ được thấy nhau

Mà sao tôi cứ vấn vương sầu

Dương trần biển rộng mênh mông quá

Gói ghém lòng tôi chẳng thấy sao?

 

Dám hỏi rằng cô sống ở đâu?

Thời gian năm tháng chóng phôi pha

Giờ này chắc hẳn tay bồng bế

Trái chín hương hoa chẳng héo màu

 

Than thở mãi hoài mong gặp nhau

Thương hồn say đắm ngóng trong mơ

Hỏi thăm vạn kiếp đời trôi nổi

Ai trách rằng ai lỡ hẹn hò?...

 

Tôi đã đem lòng quý mến cô

Phương xa chắc hẳn có ai ngờ

Si mê bao kẻ trong nhân thế

Trông ảnh mà say như bướm hoa?

 

Chẳng biết rằng cô có nhớ tôi

Lung linh ánh mắt chắc đang cười

Người đời ra thế mà vui phết

Chẳng biết chẳng quen cứ nhớ hoài

 

Cứ tưởng lâu rồi sao nhãng quên

Nhạt mờ tơ tưởng đoá thần tiên

Vô tình lên mạng kià ai thế

Vẫn đẹp như xưa ánh mắt huyền....

 

10.8.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Bên Kia Có Lạnh

chuyển thể thơ Nguyễn Bính: Hành Phương Nam

 

Trải gió bụi phương Nam hành lạc

Cả hai ta lần bước về đâu ?

Mấy muà con én bay qua

Ngày vui chẳng thấy âu sầu vậy thay!

 

Lòng cay đắng xá chi hớp rượu

Chốn bơ vơ ăn đậu ở nhờ

Lời thề Tư Mã năm nào

Kinh cừu chưa mặc qua cầu gió bay

 

Kẻ chí khí chôn vùi cơm áo

Trói thân ta mộng ảo nước mây

Gặp nhau mừng tuỉ phút giây

Thương nhau từ thuở cõi đời bi thương

 

Nợ trần thế thê lương một món

Sòng đời thua lận đận trắng tay

Quê nhà ở mãi xa xôi

Ngắm làn mây trắng cuối trời lang thang

 

Tâm giao mấy tha phương cầu thực

Bạn cùng nhau miền Bắc thân yêu

Ly tan lá rụng la đà

Người ơi! Buồn lắm ai mà chẳng đau

 

Mặc nghèo khó vui cho sớm tối

Dám ăn tiêu cạn tuí thì sao

Ngày mai có nghiã gì đâu

Cuộc đời là mấy muà thu lá hồng

 

Ruồng rẫy chán ngọc vàng son phấn

Mắt đỏ lên thân phận bọt bèo

Kinh kha quán lạnh sương chiều

Khay vàng tay biếu má đào môi son

 

Cho dù có thân tàn ma dại

Nhiếp Chính ơi, gặp buổi cơ hàn

Mặt băm nơi chốn phong trần

Ai người nhận xác thế nhân xem thường

 

Mơ mộng hão năm sang tết đến

Văn tự thiêu cổ hận sương mù

Gươm cùn trời đất bơ vơ

Phong yên đã dấy bốn muà trăng suông

 

Ngồi giưã chợ ven sông réo gọi

Uống cho say mà đợi thế nhân

Thế nhân mắt trắng túi khăn

Hai tay chống gậy bần thần bước qua

 

Dằn chén hất cao đầu cỏ dại

Nấm mồ hoang tê tái khói bay

Người ơi! Người đã đi rồi

Bên kia có lạnh như đời năm nao?

 

13.4.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Chiều Thu Viễn Xứ Nhớ Người

 

Chuyển thể từ thơ Hàn Thiên Lương: Chiều Thu Tây Bắc

 

Thu về mây trắng cảnh buồn

Lang thang mấy đám chờn vờn non xanh

Giọt mưa viễn xứ bao quanh

Xót xa nỗi nhớ lòng mình ngẩn ngơ

 

Chiều thu Tây Bắc bơ vơ

Bạn bè xưa cũ bao giờ gặp nhau

Kẻ còn người mất ở đâu?

Nghìn trùng xa cách thương đau u hoài

 

Giang sơn tiên tổ ngậm ngùi

Mấy ai chung thuỷ chưa phai tấc lòng?

Đỏ đen manh chiếu phũ phàng

Cuộc cờ chén rượu bốn phương đất trời

 

Chiều thu Tây Bắc xa xôi

Oán hờn chồng chất sương rơi não nùng!

Tình người như nước sông thương

Bọt bèo sóng cả hãi hùng biển khơi

 

Hợp tan bao lớp mây trôi

Quê nhà thống thiết tương lai dập vùi

Hai muà mưa nắng than ôi!

Sống đời lay lắt tháng ngày sầu đưa...

 

Nuí rừng bạc bẽo xanh xao

Thoi đưa thấm thoát bể dâu canh tàn

Đêm thu trăng lệ ưá tràn

Hồn về cố quốc nỉ non muôn vàn!

 

19.10.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Ác Mộng Đêm Trường

 

Cơn ác mộng bao người thường gặp

Nơi dương trần e ấp tình ai

Chẳng đưa vào cõi thiên thai

Lại diù nhau xuống tuyền đài khổ đau

 

Chốn mênh mông lơ mơ trần thế

Gặp tiên nhân ngọc nữ yêu kiều

Mặn mà khoả nước chiều thu

Bỗng đâu khói toả hồn ma trêu đuà

 

Ôi kinh hãi trăng tà bóng thảm

Chúng sinh sầu ảm đạm lần than

Nỗi niềm chẳng rõ nguyên căn

Mây đen bão nổi Bắc Nam điêu tàn

 

Đoàn mãi quốc bầy đàn phương bắc

Kéo nhau về thảm khốc tháng tư

Buá liềm cờ đỏ dương cao

Trống chiêng ảo mộng cơ đồ đảo điên

 

Bao cô gái bán thân nuôi miệng

Mỹ đi rồi việt cộng về đây

Đổi ngôi lịch sử vơi đầy

Chén cơm manh áo mộng đày đêm thâu

 

Em gái nhỏ ngày xưa hiền thục

Cha đi tù mẹ lạc trời tây

Họ hàng thân thích nhờ ai?

Kẻ còn người mất cuộc đời bi thương

 

Ôi! mộng mị thê lương ập xuống

Suốt đêm trường cũng chẳng buông tha

Thái Chân bỗng hoá thành ma

Xót đau thế kỷ em là chứng nhân

 

Lê chân bước thân tàn ma dại

Bao hình hài phố tối đèn xa

Lạnh lùng ai nỡ bước qua

Thương em gái nhỏ thuở nào yêu thương

 

Trái tim nát hoa lòng tan tác

Chén lệ sầu xa bước em đi

Cầu xin Đức Mẹ đoái hoài

Mộng tan tỉnh lại khóc cười thế nhân

 

18.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Diêu Linh Tàu Lá Diêu Bông

 

Diêu Linh tàu lá diêu bông

Mảnh mai tơ liễu bên dòng sông xanh

Hoàng Cầm yêu chiếc là xinh

Mấy muà tìm hái mộng tình ái ân

 

Bồng bềnh hai trái đào non

Thướt tha yểu điệu môi son má hồng

Chị ơi em muốn làm chồng

Chị chờ đợi nhé diêu bông nồng nàn

 

Mấy muà xuân hạ âm thầm

Thu đông chẳng thấy mưa dầm chị thương

Đến khi chị đã có chồng

Bạc đầu thi sĩ diêu bông vẫn tìm!

 

Tháng ngày u uất trong tim

Chị về cưả Phật tình Cầm bơ vơ

Nước sông Đuống chảy lững lờ

Kià ai sớm tối bơ phờ ngẩn ngơ?

 

Diêu Linh đi lễ cưả chuà

Trùng trùng duyên khởi biết đâu mà lần?

Cầu cho Phật độ từ tâm

Nhân sinh vương vấn nỉ non Hoàng Cầm

 

Lòng người dân quốc Việt Nam

Tình yêu da diết theo tầm thời gian

Bây giờ tưởng đã như gần

Luân hồi trôi nổi mưa vần gió xoay

 

Diêu bông cánh lá dập vùi

Đốt đèn nhỏ lệ đầy vơi hao gày

Hôm nay mới có một ngày

Hồn thơ gửi cánh nhạn bay tặng người!

 

15.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

 

Hoàng Hôn

hoạ thơ nàng Thanh Huyền

 

Thơ thẩn hoàng hôn đượm má hồng

Sầu đong năm tháng lận vào trong

Anh xa biền biệt vui người mới

Có nhớ tình em giưã nẻo đường?

 

Cát trắng sương mù bãi biển hoang

Thuyền ai thấp thoáng khói tơ mùng

Nao nao cỏ lạnh con đường cũ

In dấu chân anh lá ngập đường

 

Phưọng vĩ quê nhà đã trổ hoa

Anh ơi! Còn nhớ nhụy hoa đầu

Quê hương nghèo khó lòng son thắm

Biết có ngày nào ta có nhau?

 

Câu truyện tình xưa ai nỡ quên

Ngàn thu trăng nhớ khóc Huyền Trân

Khắc Chân can đảm vào hang sói

Công Chuá trở về với nước non

 

Nếu có ngày mai mộng cuối trời

Mong sao cho lại được thành người

Hoàng hôn em đợi nơi đầu sóng

Anh nhé yêu em trọn cuộc đời

 

Anh đã đi rồi, anh ở đâu?

Nỗi niềm em gưỉ đám mây xa

Hoàng hôn tắt bóng chân trời rộng

Em nhớ anh nhiều, anh mến yêu!

 

16.9.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Canh Sương Tức Cảnh

cảm tác qua đọc bài " Tự Cảm" cuả Nguyễn Khánh Chân

 

Trập trùng mây trắng mênh mông

Nghe mùi cỏ dại mà vương cõi lòng

Đàn ai dạo khúc sông trăng

Rưng rưng ngấn lệ côn trùng nỉ non

 

Hằng Nga hiu hắt lầu son

Thiên thu bạc mệnh muôn vàn khổ đau

Chờ ai gió bụi sông hồ

Tháng năm biền biệt vẩn vơ sớm chiều

 

Vào ra tưạ cưả buồn thiu

Hàng phong lã chã mĩ miều muối sương

Ngẩn ngơ nuối tiếc vô cùng

Mang Kiều ra lẩy một chương não nùng

 

Nâu sồng thắt đáy lưng ong

Tình thù tuyết hận đáy sông phũ phàng

Hồn bay theo gió bốn phương

Tình chàng giưã chốn dạm trường biển khơi

 

Phong trần cổ lục đầy vơi

Gối chăn mà ngán kiếp đời phù du

Đêm suông mù mịt trăng sao

Khánh Chân tự cảm nghẹn ngào trần ai

 

Hồng trần bão tố mưa rơi

Chúng sinh lăn lóc ngậm ngùi xót xa

Trải qua một trận bể dâu

Bờ mê bến giác lao xao sóng cồn

 

Trăm năm tuyết hận phong trần

Nghìn thu trôi nổi ái ân luôn hồi ! ! !

 

20.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Tâm Sự Với Thu

 

Phải chăng Thu có chuyện buồn

Nên em không muốn nỉ non giãi bày

Đêm khuya lòng dạ bùi ngùi

Ngẩn ngơ trong cõi đi về người ơi!

 

Luôn hồi sinh tử chia ly

Bọt bèo trôi nổi anh ơi! có buồn?

Anh như một áng mây ngàn

Thoảng qua trăng gió muôn vàn vấn vương...!

 

Để rồi lạnh lẽo trăng suông

Tìm đâu ra chốn thiên đàng trần gian

Lòng Thu cay đắng trăm phần

Đâu như anh tưởng giản đơn bình thường

 

Anh đừng xao động bâng khuâng

Sông tương bên đục bên trong xuôi giòng

Biết sao trong cõi vô thường

Anh đừng bận bịu cho lòng em đau

 

Đông tàn xuân chớm hoa đào

Tốn công vô ích mầm hoa chưa xoè

Cánh hoa u uất trăm bề

Nên chưa chiụ nở anh ơi! chớ buồn?

 

Gõ đi gõ lại bần thần

Vẩn vơ thi sĩ cù lần làm thơ

Lúc này trời lạnh hắt hiu

Mình em phải chịu biết bao ưu phiền

 

Thôi đi hãy để Thu yên

Lòng Thu đang rối em xin anh nhiều

Anh chờ mong đợi bến yêu

Thuyền em không lái bến bờ nào đây?

 

Lênh đênh sóng vỗ dập vùi

Bao nhiêu u uất biển khơi rì rào

Lòng sao bề bộn nôn nao...

Máy tính bị nhiễu bật ra bật vào

 

Mong sao đừng hết hơi thơ

Hay tay anh chắp xin chờ trăng lên

Ngoài trời ảm đạm như rên

Thôi đành chịu vậy không nên quấy rầy

 

Vì sao lại có sự này?

Giận anh hay có vui vầy riêng tư...?

Chúc Thu bớt nỗi ư tư

Quyên đi bao nỗi đớn đau sự đời

 

Bàn tay ngón ngắn ngón dài

Trần ai lắm chuyện muôn người Thu ơi!

Làm sao tránh được ý trời

Lòng riêng chưa động ý người trung nhân?

 

Trải bao cay đắng phong trần

Dối gian lường gạt muôn vàn đớn đau

Dám đâu mà lại thiết tha

Nhân tình thế thái biết đâu mà lần...

 

Trăng khuya lạc lõng trên ngàn

Biển người vô tận lúc gần lúc xa

Lòng Thu trăm mối tơ vò

Năm canh rầu rĩ sớm trưa âu sầu

 

Nuôi con gánh nặng trên đầu

Tình thâm mẫu tử má đào phôi phai

Anh ơi ! Giọt lệ đầy vơi

Ngoài hiên thánh thót sương rơi canh tàn

 

Tỉ tê non nỉ ái ân

Trùng dương thăm thẳm lại còn nhớ em?

Mộng hồn thơ thẩn im lìm

Chẳng ôm chắng ấp trái tim thêm sầu

 

Mênh mông trí tưởng vô bờ

Giác quan thức dậy xôn xao đợi chờ...

Gần xa ảo vọng hư vô

Giơ tay quờ quặng bóng mờ mờ xa...

 

Thở dài não nuột canh khuya

Tâm linh vời vợi bên cầu tìm nhau

Lá rơi xào xạc bơ phờ

Nước trôi hờ hững lững lờ về đâu...?

 

Ôm nhau sưởi ấm cho nhau

Sẻ san thống khổ nỗi đau thế trần

Hỏi han chăm chút ân cần

Nụ hôn lạnh ngắt tấm thân u hoài

 

Chỉ là sinh khí anh ơi!

Không xương không thịt ngậm ngùi xót xa

Mênh mông sóng nước xô bờ

Bồng bềnh hoang đảo âm u rợn rùng

 

Gặp nhau giưã chốn muôn trùng

Hải âu tung cánh hãi hùng biển khơi

Thuyền tình chấp chới chơi vơi

Có anh cầm lái cho đời Thu vui...?

 

Ngại ngùng ngần ngại làm chi?

Mấy khi tri kỷ giưã đời gặp nhau

Tử Kỳ cùng với Bá Nha

Phượng cầu Tư Mã má đào ngẩn ngơ

 

Anh xin từ tạ trước sau

Tri âm tri kỷ tình thơ suốt đời

Thông minh vốn sẵn tính trời

Con nhà gia thế mấy đời phỉ phong

 

Hai ta cùng bậc cùng hàng

Tâm hồn trí tuệ như giòng biển xanh

Miên man anh viết thơ tình

Thiên thần cũng phải hiển linh bồi hồi

 

Sao em chẳng nói đôi lời?

Để anh sầu khổ viết hoài mãi thôi

Thu ơi! Anh khổ lắm rồi

Nỉ non than vãn giưã trời mưa rơi

 

Toàn thân ướt đẩm bốc hơi

Áo quần sũng nước dưới trời mưa tuôn!

 

25.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Ly Rượu Màu

hoạ thơ Hàn Thiên Lương- Nguyên Hà

 

Giọt đắng sầu đong lệ rỏ màu

Xa hương buồn thảm áng mây đâu

Hồn thương biển gọi ngày xưa ấy

Biền biệt mà trông trận đổi dâu

 

Khổ ải trùng dương nỗi nhớ nhà

Đêm khuya trằn trọc suốt canh tà

Vì ai gây nỗi ra dâu biển

Chia cắt lòng ta cảnh xoá nhoà?

 

Tha hương đất khách nhớ sông hồ

Đất mẹ ngày xưa nghẹn tứ thơ

Năm tháng qua đi miền ảo vọng

Đại dương lồng lộn sóng trăng mờ

 

Gió lạnh thu về rụng lá bay

Nhìn nhau nước mắt chưá chan đầy

Nỗi đau muôn thuả tình non nước

Tổ quốc quê nhà cơn gió mây?...

 

Chén buồn gịọt lệ ngâm bài thơ

Muá giáo non sộng trải mấy thâu

Thương đau tủi hổ hồn tiên tổ

Mà sao ai nỡ vẫn làm ngơ?...

 

Anh hãy cùng tôi ly rượu màu

Lung linh ánh nước khóc thương đau

Bảy lăm năm ấy anh còn nhớ

Thảm hoạ theo nhau vượt biển sầu…

 

23 giờ đêm 20.8.2009

Lu Hà

 

Một Mình Sầu Tư

hoạ thơ Hàn Thiên Lương

 

Bâng khuâng giưã cảnh u sầu

Hoàng hôn rủ bóng bạc màu trần suy

Thẩn thơ sầu đọng những gì

Thông đàn lạc điệu trời thì đổ mưa!

 

Nỉ non sầu mộng ngẩn ngơ

Hồn pha sương tuyết trăng mờ khói xa

Nước non ngấn lệ sông Hà

Quê hương yêu dấu tuổi già mẹ mong

 

Thơ bay nhuộm khói hương lòng

Theo về quê mẹ trôi dòng trần gian

Trùng dương xa cách vạn ngàn

Thương người thiếu phụ lệ tràn vì ta

 

Trời sầu đất thảm kêu la

Non xanh biển rộng tìm đâu là nhà

Nhạc vàng văng vẳng gần xa

Dạm đường cách trở bạc màu gió sương

 

Mây xa núi ngự sông hương

Cố đô cổ kính ai thường nhớ không?

Thuyền xưa chiếc bách long đong

Thân ta chiếc lá trôi dòng tử sinh

 

Hôm nay buồn ngắm trời xanh

Bên song cưả sổ bất bình non sông

Thân cô lữ khách dặm trường

Bùi ngùi chén rượu mà lòng nao nao

 

Quê hương ở tận phương nao

Rừng chè đồi cọ đò đưa ngạt ngào

Đồng xanh sông nước bến bờ

Lao xao cá nhảy tuổi thơ vui đuà

 

Đường làng bướm trắng vờn hoa

La đà mặt nước bóng cò lả lơi

 

Hàng tre mái tóc đìu hiu

Thuyền ai chài lưới ra khơi vắng nhà

Cuốc cày mưa nắng sớm khuya

Con ong cái kén nương dâu chiều ta

 

Quê hương văng vẳng từ xa

Dưng dưng chén lệ sầu tư ngậm ngùi

Chập chờn le lói sương rơi

Kià ai thơ thẩn lẻ loi một mình

 

 25.7.2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen