Montag, 18. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 37



 

Hận Để Ngàn Thu

 

Thiếp mất chàng rồi Thi Sách ơi !

Căm tên Tô Định thú lang sài

Phất cờ khởi nghiã vì dân nước

Để lại ngàn thu vạn nghiã đời

 

Hai đất Mê- Châu nặng mối duyên

Cửu Chân Hợp Phố góc trời Nam

Trùng trùng gươm sáng loà nhân ái

Nợ nước thù nhà xương máu tan

 

Yểu điệu thuyền quyên bậc nữ vương

Một người một ngưạ một cây thương

Hoa khôi giáp trụ voi ra trận

Môi thắm má hồng đẹp núi sông

 

Tình chàng thăm thẳm chín tầng sâu

Thiếp đã hưng binh rửa hận thù

Năm canh rầu rĩ thương và nhớ

Ôm vầng trăng bạc suốt đêm thâu

 

Chín suối muôn trùng ai có hay

Phòng không lạnh lẽo buốt canh chầy

Gối loan hoen lệ tình quân vắng

Điện ngọc âm thầm cơn gió lay

 

Ái Bắc Chi Lăng ngập máu thù

Hồn thiêng Thi Sách gió cười theo

Chàng bên bờ suối ru hồn thiếp

Bớt nỗi thương sầu giảm nỗi đau

 

Quang Vũ Hán Triều kinh hãi rên

Trường An mất ngủ mối lo phiền

Tướng già Mã Viện tham danh hão

Giao Chỉ trụ đồng Ba Phục chôn

 

Gót ngọc tay tiên vung bảo kiếm

Khăn tang khí lạnh sát quân thù

Rùng rùng quân lệnh nghiêm như núi

Lăng Bạc ngàn thu lệ ngẩn sầu

 

Sông nuí còn đây nợ tổ tiên

Ngàn thu Trưng Trắc vẫn lưu truyền

Thù nhà nợ nước hai vai gánh

Huyết sử tình thâm vạn nẻo trần

 

Nợ nước thù chồng hận núi non

Căm quân bá đạo ác tham tàn

Hát Giang gieo tấm lòng trinh tiết

Văng vẳng bên sông giận oán hờn...

 

 28 tháng 4 năm 2009 Lu Hà

 

 

 

Hoa Mai Xứ Lạnh

 

Nhớ hẹn xuân về ra đón hoa

Năm nay tựa cửa ngóng từ xa

Lang thang mây lạ chiều cô quạnh

Hồn lạc phương xa nhớ chốn nào?

 

Hà nội giờ đây cơn gió mưa

Còn đâu diễm lệ buổi xa đưa

Ngọc Sơn hắc ám mờ sương khói

Gợn sóng mặt hồ xa nhớ xưa…

 

Tuổi đã cao rồi vẫn mộng mơ

Tuy rằng sức khoẻ kém hơn xưa

Muà đâu hoa trái thời thơ ấu

Năm tháng xa vời bao cánh hoa…

 

Bàng bạc chiều nay nhớ cố hương

Bỗng ai nhắc lại đoá hoa thương

Lơ thơ bông tuyết hồn cô lẻ

Tâm sự bâng khuâng lệ ưá dòng

 

Đất khách quê người mấy chục năm

Dật dờ thứ lữ xót thương thân

Mỗi năm mỗi tuổi già thêm nưã

Lực bất tòng tâm chịu gió xuân…

 

Kẻ Mỹ người Âu cũng thế thôi

Xa quê biền biệt xót thương đời

Cây mai sinh phải thời tao loạn

Chiu chắt tình ai ở xứ ngươì

 

Cũng chỉ mong rằng mai nở hoa

Giưã muà giá lạnh gió tây âu

Gưỉ thân Việt quốc lòng bắc mỹ

Thầm gọi hồn nhau với nước nhà

 

Mỗi độ xuân về thương cánh hoa

Mong ngày trời nắng tối không mưa

Nâng niu ngóng đợi xanh chồi lá

Bao kẻ xa hương lệ ưá nhoà

 

Ai bảo rằng mai rụng cuối đời

Thân cây còn gửi góc trời tây

Việt Nam xa cách ngàn muôn dạm

Ai hiểu lòng ai những tháng ngày…

 

Ai chắc rằng mai đã uá tàn

Mỗi năm mỗi tuổi gió đưa xuân

Đêm nay khô héo tàn hương lạnh

Mai sớm chờ ai nảy nhánh non?...

 

Biểu tượng muà xuân những cánh hoa

Lòng người dân Việt ở phương xa

Trùng dương vẫn hướng về quê mẹ

Chăm sóc chậu hoa nỗi nhớ nhà

 

Biết đến bao giờ toại ước mơ

Đàn con xứ lạ trở về quê

Cha ông tiên tổ hằng mong đợi

Chẳng sợ đêm đông sợ tuyết muà…

 

xuân 2009 Lu Hà

 

 

 

Huệ Thu Khóc Bà

chuyển thể thơ Huệ Thu: Khóc Hồ Xuân Hương

 

Ngẫm người lại nghĩ đến ta

Ba chìm bảy nổi la đà trần canh

Gian truân nhuộm mái đầu xanh

Nỗi niềm cay đắng tâm tình bi ai

 

" Ví đây đổi phận làm trai"

Vẫn còn văng vẳng tiếng người ngàn thu

Giang sơn chiến quốc ba đào

Chặn quân xâm lược máu hoà lệ chan

 

Mưa nguồn tưới khắp dân gian

Nỉ non ai oán cung đàn sầu đưa

Lưu Hương Ký, nét tài hoa

Khóc ai như thể Tố Như thương mình

 

Tìm đâu giưã chốn kinh thành

Văn chương thuở trước phồn vinh mấy nhà

Thăng long vẻ đẹp mặt hoa

Đài trang yểu điệu vẫn là Xuân Hương

 

Tao đàn lớp sóng trùng dương

Phi thường ngang dọc non sông tiếng bà

Cổ kim lệ đổ nến trào

Năm canh rầu rĩ vần thơ nghẹn ngào

 

Thiên tư đâu phải tình cờ

Trâm anh ngọc bích thói nhà thuần phong

Hây hây kià ánh trăng vàng

Môi son má phấn bẽ bàng Hằng Nga

 

Đoạn trường để lại sầu thu

Hồng nhan bạc mệnh thương nhau nỗi niềm

Luân hồi rỉ máu con tim

Nhớ ai mà khóc âm thầm Huệ Thu?

 

3.7.2010 Lu Hà

 

 

 

Món Nợ Ân Tình

 

Trải gió bụi bao phen ân oán

Sóng ba đào tủi hận nguồn cơn

Chúng sinh muôn cõi dương trần

Cánh bèo tan hợp ái ân chan hoà

 

Dẫu chẳng thuận kiếp xưa tiền định

Cưỡng làm chi số mệnh an bài

Người ơi gặp gỡ làm chi

Cho thêm sầu oán cho đời thêm cay

 

Say mê ai đặt bày quăng lưới

Ao hồ sâu bắt cái thủy chung

Trái duyên buộc chỉ tơ hồng

Cho đời vương lụy mang lòng sinh nghi

 

Dồn thế bí đường đi nước bước

Theo dấu chân đám rước qua sông

Thuyền qua bến vắng đò suông

Ngậm ngùi đôi ngả sầu vương canh tàn

 

Đời trai trẻ tủi hờn cố quốc

Chót sinh ra chẳng được như lòng

Nuôi con luống những cầu mong

Công thành danh toại xứng dòng nho gia

 

Bao mộng ước thành ra mưa gió

Bút nghiên thành bỏ xó ai hay

Bon chen học giống tôi đòi

Không thần không thế thành người bỏ đi

 

Phải cam chiụ một đời hèn kém

Trí nam nhi chiụ ngậm bồ hòn

Trông ra bốn bể sầu than

Kiếp này giun dế tro tàn lá bay

 

Gạt nước mắt cho hay phương sách

Phải xuất dương cứu cánh cho đời

Tự mình giải phóng mình thôi

Vì cây dây cuốn một thời đau thương....

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Gửi Người Chưa Biết Tên

tặng cô gái trong thơ Thương Hoài Thương

 

Ngán ngẩm cho ai nhung nhớ hoài

Bao nhiêu lưu luyến bỗng trôi xuôi

Thì ra Tiên Nữ ta mong đợi

Phút hoá thành sương lã chã rơi

 

Hỡi cô thiếu nữ ở đâu xa?

Gió thuận quanh năm mưa nắng hoà

Đôi mắt khát khao nhìn biển cả

Có thầm nghĩ đến một tình thơ?

 

Tôi đã làm thơ để tặng nàng

Tặng người con gái mắt huyền nhung

Người tôi yêu đấy là ai viết?

Trời ơi! Ơi hỡi Thương Hoài Thương…

 

Cuộc đời tuy thế cũng là vui

Nhầm lẫn cho nên chuyện hoá cười

Tâm tình nhắn gưỉ người trong mộng

Phút hoá thành thơ động cổng trời

 

Tiên Nữ vân du cùng gió mây

Thái Chân Ngọc Nữ mải vui vầy

Có còn nhớ đến chàng thi sĩ

Thơ đã bao lần mong nhớ ai?...

 

Mộng mị dương trần huyền ảo mơ

Trang Chu mơ bướm hoá thành thơ

Bướm Chu như thể người trong ảnh

Cho đến kiếp nào ta gặp nhau?...

 

18.5.2009 Lu Hà

 

 

 

Má Đào Phôi Phai

chuyển thể thơ Thanh Hoàng: Bóng Chiều Xưa

 

Dáng hồng lãng đãng chiều buông

Sầu vương cảnh vật thê lương não nùng

Khung trời vắng bóng chim muông

Ánh đèn le lói nhớ thương quê nhà...

 

Thuyền ai cập bến sông xưa

Hò ơ mái đẩy bóng dưà xôn xao

Ngư ông xếp lưới gác đò

Nông phu vội vã vác bưà lên vai

 

Dân làng kĩu kịt ngô khoai

Miền Nam sản vật quê tôi thiếu gì?

Cánh đồng thẳng cánh cò bay

Bài ca vọng cổ bồi hồi người ơi!

 

Hiu hiu gió thổi chân đồi

Mấy cô thôn nữ thầm thì rỉ tai

Ngẩn ngơ có một chàng trai

Thương con bướm trắng ngậm ngùi sương reo

 

Vi vu kià tiếng sáo lưng trâu

Mục đồng gõ mõ gọi nhau ời ời

Xóm thôn rộn rã tiếng cười

Đàn gà nháo nhác tìm nơi chốn về

 

Bập bùng khắp nẻo sơn khê

Mùi thơm cơm chín tràn trề chưá chan

Nỗi niềm sông nước muôn dân

Xứ người ngao ngán giang sơn giống nòi

 

Tháng năm có bấy nhiêu ngày

Hoàng hôn thơ thẩn nhớ người thuở xưa

Nắng mưa tần tảo xót xa

Ngược xuôi gồng gánh má đào phôi phai....

 

1.7.2010 Lu Hà

 

 

 

Ngàn Sau Ta Lại Gặp Nhau

Cảm tác từ thơ và ảnh cuả Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Long lanh giọt lệ Huyền Trân

Hỏi cô Mỹ Hạnh hoa xuân miền nào

Hẳn là dân Bắc di cư

Đồng bằng sông Cửu, Cần Thơ Sài Gòn

 

Hay là gốc gác Trung Phần

Thiên hương quốc sắc trăng ngàn ngẩn ngơ

Than ôi, trần thế bơ vơ

Nôn nao chiều tối ngóng chờ tin ai?

 

Xa xôi người gọi đầu dây

Tiếng trầm giọng bổng bồi hồi nỉ non

Nhớ nhung năm hết tháng tàn

Vào ra tưạ cưả bần thần anh ơi!

 

Thời gian lần lưã con thoi

Mong ngày chóng hết để lời sắt son

Sắt cầm cay đắng thêm buồn

Động viên an ủi đỡ dần thương yêu

 

Bên ngoài khoảng trống bao la

Phòng the ấm áp nghẹn ngào vàng oanh...

Mặc cho rầu rĩ đầu xanh

Tiếng chuông vắng lặng năm canh tủi sầu

 

Thương ai mòn mỏi đời chờ

Buồng không lạnh lẽo phận bèo nổi trôi

Trách người mê mải dong chơi

Đường xa khuất bóng trần ai bạc tình

 

Hồng nhan sợi chỉ tơ mành

Hằng Nga aỏ não năm canh ngậm ngùi

Ngồi trông mây nước xa vời

Gửi cô Mỹ Hạnh đôi lời nhắn nhe

 

Dù cho vạn nẻo sơn khê

Ngàn sau còn nhớ lời thề gió bay

Kiếp này chót lỡ làng rồi

Trùng trùng duyên khởi luân hồi trần duyên.

 

10.7.2010 Lu Hà

 

 

 

Mộ Hoang Suối Vắng

hoạ thơ Phan cát Linh

 

Chiều tà ảm đạm cánh rừng hoang

Ngôi mộ bên dòng suối thảm thương

Chả biết là ai mà khổ vậy

Quanh năm hiu quạnh khói tàn hương

 

Người nằm dưới mộ tên chi đó

Giưã chốn rừng hoang gửi xác thân

Trận chiến hôm qua còn đỏ lưả

Nơi đây nguội lạnh nỗi hờn oan

 

Người đã ra đi bỏ vợ con

Mẹ cha tìm hỏi nắm xương tàn

Rừng sâu nước độc mà không thấy

Lỗi hẹn lời nguyền trên thế gian…

 

Hoang vu chiều vắng rụng lá vàng

Không một chùm hoa nở muộn màng

Chim chóc cũng buồn không dám gọi

Sương rơi ngọn cỏ gió thê lương

 

Người nằm dưới mộ là ai đó

Quê ở đâu ta tận chốn nào

Nam bắc cao nguyên hay hải đảo

Vô danh chiến sĩ mộng phù du

 

Có phải là anh lính cộng hoà

Hay người bộ đội ở phương xa

Cớ sao vỏ đậu nung nồi đậu

Huynh đệ tương tàn có xót đau?

 

Đất nước ngày nay vẫn chẳng yên

Khắp nơi ai oán tiếng kêu than

Biển đông thân xác còn trôi nổi

Vạn kiếp người không có đất chôn….

 

2.11.2009 Lu Hà

 

 

 

Thương Em Người Vợ Hiền

Thơ theo tâm tình thi sĩ Thanh Hoàng: Thương

 

Thương em từ thuở xa xưa

Miệng ăn cơm búng lưỡi lưà cá xương

Trung du đồi cọ quê hương

Bình Ca bến nước trọn dòng thủy chung

 

Ai gây sóng gió bão bùng

Mưa tuôn giọt lệ vua Hùng ngàn thu

Chôn nhau cắt rốn chia lià

Gánh gồng cha mẹ lên tàu vào Nam

 

Xa quê em mới lên năm

Tử sinh cốt nhục tình thâm giống nòi

Ngăn sông ách Nước tai trời

Nhịp cầu Bến Hải sương rơi lạnh lùng

 

Miền Nam nâng giấc mộng vàng

Bỗng đâu gió chướng hãi hùng tuổi xuân

Bắc phương ào ạt tiến quân

Bảy lăm thê thảm chồng con ngậm ngùi

 

Thương em khó nhọc thăm nuôi

Hận thù cải tạo cuộc đời lầm than

Em tôi má lúm đồng tiền

Động hồ sóng dậy lệ tràn bờ mi

 

Sớm chiều tần tảo đôi vai

Tằm tơ mái tóc rối bời thương em

Khó khăn chịu đựng âm thầm

Bưã no bưã đói tím bầm ruột gan

 

Ra đi cùng với chồng con

Đất lành chim đậu trăng tròn bình an

Thương em người vợ thảo hiền

Chịu bao cay đắng tủi hờn tha hương

 

Ta bà chìm nổi não nùng

Hai lần di tản tận cùng hành tinh

Chim ca yêu khoảng trời xanh

Sông Thao dào dạt quê mình nỉ non

 

Cửu long cuồn cuộn sóng cồn

Giang sơn máu lệ tổ tiên nghẹn ngào

Thương em rám nắng má đào

Lo toan bươn trải mặn mà chồng con

 

Thương em đôi mắt nhung huyền

Năm canh trằn trọc vết hằn thời gian

Đoá hồng lưu luyến hồn nhiên

Tuổi vàng trăng ngọc suối tiên rạt rào

 

Theo anh chìm nổi ba đào

Chân trời góc biển nghẹn ngào vần thơ

Thương con kén nhỏ ươm tơ

Miệt mài dệt vải canh khuya thuở nào

 

Thương con sáo nhỏ sớm chiều

Bắc Ninh quan họ ca trù sông thương

Tiếng đàn tích tịch tình tang

Khoan thai nhẹ bước đài trang dịu dàng

 

Hàng Nga lầu ngọc gác vàng

Sao bằng trần thế vì chồng vì con.

 

17.5.2010 Lu Hà

 

 

 

Lam Kiều Tỵ Nạn

 

Cô vẫn đó đợi chờ ai thế ?

Chỉ cười thôi chẳng nói nên lời

Long lanh ngọc biếc Lam Kiều

Trúc mây đưa gió trầm trồ ngợi khen

 

Khắp muôn nơi bàn dân thiên thể

Cùng trăng sao tuyệt thế giai nhân

Yêu kiều Ngọc Nữ Thái Chân

Mây sa cá lội thông ngàn ngẩn ngơ

 

Đời trần ải bơ vơ thế tục

Khách làng thơ lạc bước thiên thai

Động hồ tiên nữ dạo chơi

Một năm tiên cảnh người ơi đừng về

 

Nâng chén ngọc phu thê mộng ảo

Quên luân hồi bạc bẽo trần gian

Lánh xa thế tục phong trần

Tìm nơi am động tiên nhân đợi chờ

 

Một thế kỷ lu mờ trấn áp

Cộng sản về đè bẹp văn nhân

Bàn môn tả đạo vô thần

Con đâu ý nhạc điệu đàn vi vu

 

Cơn gió thổi phất phơ làn tóc

Nắng xuân hồng chim chóc gọi hoa

Thướt tha đoá ngọc Lam Kiều

Đồng bào hải ngoại chan hoà tình thương

 

22.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen