Sonntag, 17. Mai 2026

Chùm Thơ Tình Dài 28

Biết Phải Làm Sao

 

Anh biết lắm hồn thu phảng phất

Gió thu buồn cô quạnh làm sao

Lá thu xào xạc vẩn vơ

Bồi hồi thổn thức ngẩn ngơ ra vào

 

Thư em viết nghẹn ngào nhức nhối

Vẫn than phiền bao nỗi tủi hờn

Còn anh thì cũng chẳng hơn

Cố hương biền biệt hoàng hôn xế tà...

 

Giá có được mặn mà thanh vắng

Để vơi đi bao nỗi đắng cay

Tình thương mang lại vui say

Trái tim ấm áp tháng ngày em ơi!

 

Hãy dấn bước vui tươi em nhé

Vượt lên trên bao nỗi khó khăn

Xoá đi bực bội trở trăn

Ngày dài tháng rộng muà xuân én về

 

Bao kỷ niệm tràn trề xúc cảm

Những đêm dài trằn trọc thâu canh

Mặn mà như giọt biển xanh

Vườn thu ríu rít yến oanh thì thào!

 

Anh phải biết làm sao đây nhỉ?

Để em tôi lấy lại nụ cười

Sẻ san cốc lệ đầy vơi

Chắt chiu từng hạt muối đời cho nhau!

 

11.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Biển Gọi

Thơ theo tâm hồn Mai Hoài Thu

 

Sóng biển trào dâng những nụ hôn

Mang theo vị mặn cuả tâm hồn

Ngất ngây khi bóng hoàng hôn phủ

Như cánh hải âu với gió ngàn

 

Chân bước nhẹ êm trên cát vàng

Mênh mông lồng lộng má say nồng

Lòng tôi đắm đuối bao năm tháng

Biển gọi hồn ai thắm má hồng…

 

Sóng biển nhẹ hôn lên gót chân

Yêu chiều giận dỗi chút ghen tuông

Sục sôi cuồn cuộn màu trắng xoá

Rồi lại tan ra giưã tủi hờn….

 

Vẫn ngắm chạnh lòng cánh hải âu

Xa xa vương vấn nỗi âu sầu

Mà sao tan nát như mưa gió

Em nhớ anh nhiều! Anh ở đâu?

 

Chiều tối lạnh thêm biển vẫn sầu

Bàn chân tê cóng cát chôn sâu

Nhớ anh thương bóng mình cô lẻ

Ai đã vì ai, có đợi chờ?....

 

Như cánh hải âu nước biếc xanh

Lạc bày thầm gọi đến tên anh

Chiều nay vẫn có người mong đợi

Khi bóng hoàng hôn biển cuối trời..

 

10.10.2009 Lu Hà

 

 

 

Tình Quê

chuyển thể thơ Hữu Loan: Hoa Lúa

 

Hương ngào ngạt đồng xanh hoa luá

Đôi mắt nhung chan chưá người ơi!

Mênh mông thăm thẳm chân trời

Cay đa giếng nước bồi hồi tình quê

 

Trải gió bụi sơn khê vạn nẻo

Nhạc quê hương cổ độ trăng lên

Xôn xao chim chóc vang ngân

Lời ca như thể mưa ngàn suối reo

 

Gió thu sớm vi vu thánh thót

Để lòng anh tha thiết hội muà

Đánh đu vật trụi cuộc cờ

Dân ca quan họ mặn mà xa bay

 

Trai với gái thôn đoài thôn thượng

Ván thăm thuyền một mảng trầu cau

Yêu nhau cởi áo cho nhau

Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay

 

Núi bát ngát sông đầy hương nội

Khói sương lam phủ mái nhà tranh

Ngân hà một khoảng trời xanh

Mười mong chín nhớ cho mình yêu nhau

 

Cầm bàn tay đậm đà ân ái

Tuổi hai mươi một trái tình si

Ngực căng mắt biếc xa xôi

Tràn đầy nhưạ sống tuổi đời trắng trong

 

Một toà ngọc hiền lương đắm đuối

Thương quê hương bất diệt tình em

Tào khang trọn nghiã tình thâm

Răng long tóc bạc thì thầm thông reo

 

22.3.2010 Lu Hà

 

 

 

Hồn Theo Suối Lệ

 

Hồn theo suối lệ chảy xuôi

Thơ tan trong nước buồn trôi mãi hoài

Mưa trời lã chã tuôn rơi

Thơ còn than thở ngậm ngùi khổ đau

 

Trần gian bao cảnh âu sầu

Mây trời bảng lảng chiều thu u hoài

Thơ còn thắm nưã hay thôi

Nhớ nàng tôi cứ bồi hồi vì thơ

 

Con cò bay lả bay la

Ngậm vành lá thắm bay qua cổng trời

Nàng buồn ở cuối chân mây

Chim thương thả lá đến nơi nàng ngồi

 

Sông Hà bao lớp sóng dồi

Nàng còn dệt tấm thảm mây trên trời

Đọc thơ nàng lại khóc rồi

Nhớ người dương thế lệ rơi mấy hàng

 

Thương nhau đến thế là cùng

Bao la dặm thảm trùng dương não nùng

Nàng là tâm cảm trong lòng

Hồn thơ tôi cứ vấn vương cùng nàng

 

Cho dù cung điệu dở dang

Nỉ non nức nở canh trường một thôi

Chư Tiên rơi lệ sụt sùi

Huống chi hạ giới muôn loài sầu bi?

 

Trải qua bao kiếp luân hồi

Cho tôi được gặp lại người tôi yêu?

 

5.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Hồn Ở Trong Tim

 

Bấy lâu tôi thả tâm hồn

Vào trong lồng kín ái ân cuả nàng

Trái tim nhuộm đỏ máu hồng

Hồn tôi say đắm vấn vương cùng nàng

 

Bao đêm trằn trọc nhớ thương

Ô hay, tôi đã phải lòng nàng sao?

Đúng rồi, nàng thật thiết tha

Tâm hồn nàng cũng âu sầu như tôi

 

Trái tim rung động bồi hồi

Đêm đêm dào dạt thì bên tai

Nàng là con gái nhà trời

Còn tôi con cái nhà người thường dân

 

Không gian cách trở muôn vàn

Trăng sao vằng vặc sông Ngân trập trùng

Thuyền tình giưã chốn mênh mông

Xa xăm dặm thẳm bốn phương đất trời

 

Dương buồm tìm khắp mọi nơi

Trái tim dấu kín sáng soi tâm hồn

Nàng về thổn thức nguồn cơn

Nàng đi tôi lại u buồn không nguôi

 

Tôi còn ở cõi trần ai

Làm thơ trả nợ cho đời mà thôi

Hồn nàng ở mãi trong tôi

Trái tim tôi vẫn bồi hồi vì thơ!

 

5.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Thắp Nén Hương Sầu

chuyển thể thơ Hữu Loan: Màu tím Hoa Sim

 

Phận là gái ba anh bộ đội

Xa gia đình ở mãi chiến khu

Em trai còn bé ngây thơ

Vẫn chưa biết nói mẹ già em thương

 

Tôi Hữu Loan người chồng vệ quốc

Đợi chờ em mái tóc còn xanh

Kết hôn ngày đẹp tháng lành

Không đòi áo cưới, yêu anh trọn đời

 

Tôi tranh thủ mấy ngày vội vã

Đôi dày đinh tầm tã hành quân

Bùn lầy lưá tuổi đang xuân

Em cười xinh xắn tâm hồn ngất ngây

 

Chàng độc đáo em say giản dị

Tình vợ chồng đắm đuối yên vui

Cưới xong buồn bã ra đi

Mấy ngày nghỉ phép ngậm ngùi trăng suông

 

Cứ ái ngại tào khang nồng thắm

Gái có chồng ảm đạm chiến tranh

Cuộc đời vệ quốc chiến binh

Biết đâu vĩnh biệt khi mình hy sinh?

 

Cũng khối kẻ rừng xanh núi đỏ

Nắm xương tàn cổ độ trăng thu

Linh hồn lạc lối quê nhà

Tìm người vợ trẻ sớm chiều mưa rơi!

 

Nhưng không chết người trai khói lưả

Mà chết người em gái hậu phương

Em tôi một buổi bên sông

Cuốn trôi rờn rợn thê lương não nùng

 

Tôi xin phép về làng thăm mộ

Mẹ tôi ngồi lã chã thương đau

Chiếc bình hoa cưới ngày xưa

Muội tàn bám lạnh tối chiều âm u

 

Thương mái tóc vẫn chưa tròn búi

Vội ra đi sầu thảm hoàng hôn

Ái ân chưa trọn trăng tuần

Để anh côi cút tấm thân phong trần

 

Vẫn chưa thuả lời trăn ý trối

Dặn gì nhau lần cuối em ơi!

Ngày xưa đồi tím sương rơi

Áo em cũng tím lòng tôi ngẹn ngào

 

Tôi nhớ lại đèn khuya vắng vẻ

Một mình em vá áo cho chồng

Miệt mài trọn cả đêm trường

Bát cơm miếng nước tình thương dạt dào

 

Chiều Đông bắc rừng mưa u ám

Ba người anh thê thảm bi thương

Cái tin em gái trôi sông

Đi nhanh hơn cả lấy chồng mừng vui!

 

Gió thu sớm ngậm ngùi nước chảy

Dòng sông quê bàng bạc trăng non

Em trai mới lớn nhìn lên

Ngỡ ngàng ảnh chị lệ tràn bờ mi

 

Gió hiu hắt mây trời bảng lảng

Chiều hành quân qua những đồi sim

Cỏ vàng héo uá trong tim

Nỗi buồn day rứt âm thầm tôi đi

 

Muà sim chín lòng tôi tha thiết

Cảnh chiều hoang biền biệt Ninh ơi!

Ai hò biển lá xa xôi

Vô tình ác ý giưã đời thương đau...

 

Chiều hoang tím vàng thu chẳng dứt

Tôi ngân nga da diết lời ca

Áo anh sứt chỉ đường tà

Vợ anh chết sớm mẹ già chưa khâu...

 

Muà sim chín càng đau rớm lệ

Gió thông reo tê tái hồn thơ

Nấm mồ cỏ dại hoang vu

Có ai thắp nén hương sầu cho tôi!

 

20.3.2010 Lu Hà

Tỏ lòng ngưỡng mộ thương nhớ tới thi sĩ Hữu Loan

 

 

 

Một Đóa Hoa Lòng

 

Hỏi rằng còn giận hay thương?

Khi em đọc hết nỗi lòng cuả anh

Thư anh tha thiết chân tình

Có gì thì cũng mây thành khói tan...

 

Con người trong cõi nhân gian

Trách sao cho khỏi muôn vàn thiết tha

Hồn anh như gió trăng mơ

Hoàng hôn bảng lảng chiều thu âu sầu

 

Bao giờ ta lại gặp nhau

Vườn xuân chim hót bài ca muôn loài...

Trăm năm thế kỷ ngậm ngùi

Ngàn thu lỗi hẹn nổi trôi luân hồi

 

Bao giờ ai sẽ vì ai?

Trái tim đa cảm lệ rơi mấy hàng!

Hồn vương cánh gió trập trùng

Đoá hoa anh tặng cõi lòng nào say?

 

Em ơi! chỉ có một người

Từng đêm trăn trở vắn dài thở than

Đông tàn thì tuyết sẽ tan

Lại còn băng giá để xuân giận hờn?

 

Bài thơ kể lể nguồn cơn

Lòng người thứ lữ trăm ngàn đắng cay

Mến yêu anh mới lắm lời

Thư đi thư lại thư hoài mãi thôi!

 

9.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Nàng Thơ Lại Về

 

Nhớ em anh lại làm thơ

Vẩn vơ sớm tối làm sao bây giờ?

Suối mơ anh đã cạn nhiều

Hoang vu cỏ dại hồn thơ não nùng

 

Tâm hồn anh ở cung trăng

Hằng Nga đóng cưả canh trường ủ ê

Lang thang khắp cả phương trời

Nàng thơ như muốn lánh người tình xa

 

Còn em trốn chạy nơi nao?

Để anh vò võ âu sầu nhớ mong

Sao em chẳng viết đôi dòng

Rằng em vẫn nhớ vẫn thương anh nhiều

 

Hai người đôi bến tương tư

Bên bồi bên lở la đà chảy xuôi

Mưa rơi tầm tã mấy hồi

Phù du mấy kiếp luân hồi mấy chương?

 

Dở hay trong cõi vô thường

Ái ân mấy thuở mặn nồng mấy canh

Tư duy bạc mái đầu xanh

Trùng dương xa cách tâm tình quẩn quanh

 

Không gian truyền tải tâm linh

Hữu duyên giao cảm bóng hình cuả nhau

Hãy cho cộng hưởng giao thoa

Trái tim rung động nàng thơ lại về...!

 

10.11.2011 Lu Hà

 

 

 

Rót Vào Lòng Nhau

 

Ngẩn ngơ trong giấc chiêm bao

Đào nguyên dẫn lối động nào ái ân?

Thân tôi còn gửi nhân gian

Hồn đà theo gió trăng ngàn mây bay

 

Tình tôi lưu luyến đầy vơi

Tâm linh trí tưởng tuyệt vời thế sao?

Ô kià biển rộng bao la

Ruột tằm vương vấn thiết tha là nàng

 

Trùng dương dặm thẳm vô cùng

Đoá hoa chẳng nỡ giưã đường để rơi...

Thương con chim nhỏ lẻ loi

Vì ai mà phải rã rời chân mây...

 

Tìm nhau khắp bốn phương trời

Trốn sao cho khỏi đắm say tình người

Thư tình rồi sẽ tới nơi

Hàng hiên thánh thót bồi hồi giọt mưa

 

Trái tim thổn thức vô bờ

Ngăn sao giòng chảy rót vào lòng nhau

Hỡi người đa cảm đa sầu

Phải duyên thì thắm phải tơ thì gần

 

Tháng năm mòm mõm ngày xuân

Trăng tròn lại khuyết hợp tan là thường

Cuộc tình mây gió ru dương

Âm ba mấy đoạn dở dang mấy sầu

 

Bao nhiêu kỷ niệm dạt dào

Trần gian ấm áp nghẹn ngào cõi tiên...?

 

11.1.2011 Lu Hà

 

 

 

Hơi Ấm Bàn Tay

Hoạ thơ Lê Nhiên Hạo: Mười Thương Chín Nhớ

 

Búp măng như ngọc trắng ngà

Lâng lâng mềm mại vẫn là em đây

Nâng niu mười ngón tay dài

Trăm thương ngàn nhớ vơi đầy biển khơi

 

Quên sao ân ái tình người

Xa nhau thì vẫn dưới trời thương yêu

Nhớ Hàn Mạc Tử khi xưa

Áo em trắng quá sương mù mây trăng

 

Lang thang Nguyễn Bính dặm đường

Cung đàn nưả khúc tình trường khổ đau

Riêng anh đứng đợi chân lầu

Chờ cô thiếu nữ hảo cầu trong tay

 

Nguyện thề ôm cả tình say

Cố đô ngày đó đắng cay phận mình

Chia ly ngấn lệ vòng quanh

Thương con đò vắng cổ thành sầu đưa….

 

Hôm nay nào có ai ngờ

Phong trần dầu dãi trôi qua tuổi vàng

Bàn tay ngần ngại trắng hồng

Xanh xao ngấn lệ nỗi lòng sương thu

 

Mảnh mai kià đoá sen tù

Bùn lầy nước đọng bên cầu lệ rơi!

Giai không tứ đại chôn vùi

Gạt bao tạp niệm bụi đời sầu thương

 

Tình thù duyên thế đoạn trường

Tâm trong tĩnh lặng dốc lòng đạo tu!

 

12.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen