Bâng Khuâng
Dạo ấy vì xuân chót nặng lòng
Bạc đầu vẫn chưả hết yêu thương
Thời gian thiên hạ ai già cả ?
Tiếng trống đưa ma hết đoạn trường....
Tự hỏi lòng còn có vấn vương
Nỗi niềm xa cất dấu vào trong
Trách gì hương sắc theo năm tháng
Tôi viết ra đây chẳng thẹn lòng
Tâm tính con người khó hiểu sao?
Ai người quân tử kẻ anh hào
Hồng nhan bạc mệnh thường quen thói
Trong cõi nhân gian hận má đào
Tôi vẫn tương tư vẫn nhớ nàng
Hỏi người thục nữ có buồn không ?
Phải chăng duyên phận theo thiên ý
Hay lỡ chân đi lạc nẻo đường?...
Giấc ngủ đêm khuya cứ chập chờn
Nhạt nhoà chưa khỏi đám sương tan
Hồn tôi ngơ ngác tìm trong gió
Một cánh hoa xưa đã héo dần…
Tôi muốn bay lên thử một lần
Gặp Tây Vương Mẫu để cầu van
Đồng hồ dương thế bà coi lại
Cho đoá xuân xưa khỏi héo tàn…
Tôi lại trở về với thế gian
Tìm thời thơ ấu tuổi vàng son
Tìm em trong bóng chiều thương nhớ
Trong buổi hoàng hôn đã lịm dần…
28.3. 2009 Lu Hà
Buổi Chiều Định Mệnh
Anh đến bên em một buổi chiều
Ngàn năm tiền định kiếp phôi pha
Nào ngờ em vẫn còn non trẻ
Cho sóng lòng anh nuối dạt dào….
Anh muốn tìm em những ái ân
Những thương những nhớ những ân cần
Em tôi luống thẹn đời vơ vẩn
Để lại cho nhau những tủi hờn ?....
Anh đã ra đi chẳng hẹn về
Thương chiều thu lạnh nắng vàng hoe
Ven đê in dấu chàng thi sĩ
Chiếc bóng xa xưa chẳng nhạt nhoè
Anh đã ra đi chẳng hẹn thề
Nỗi lòng xa nhớ với sao khuê
Chân trời xa lạ hồn du tử
Mộng ước duyên thầm tan khói quê...
Xưa có thường hay anh đến nhà
Mà lòng em vẫn chẳng xôn xao
Dửng dưng con cá vàng lơ đãng
Thui thuỉ tình anh vẫn đậm đà....
Thu đến thu đi thu lại qua
Lòng tôi tan nát đến bao giờ ?
Bao giờ em hỏi còn thương nhớ
Thương bóng trăng xưa chót héo mờ...
28.1. 2009 Lu Hà
Bướm Lạc Hồn Xa
Vẫn nhớ vẫn mong vẫn đậm đà
Tình thương như thể giấc chiêm bao
Qua bao năm tháng nhoà hương sắc
Hỏi lại ngày xuân thẹn trái đào
Cứ tưởng lâu rồi hoa thắm phai
Tình xưa chưa tỏ buổi hàn vi
Trái muà đâu phải nhầm theo gió
Lá héo cành khô quả bói rồi...
Duyên phận lỡ làng ai có hay
Gọi từ muôn kiếp gửi xa xôi
Ngây thơ ra nỗi nên nông cạn
Thoang thoảng hồn đau lạc nẻo đời
Tôi vẫn yêu em vẫn ngậm ngùi
Nén từng giọt lệ dấu trần ai
Bâng khuâng tư lự tôi thầm hỏi
Có phải vì tôi chót lỡ lời…
Đâu dám đem lòng oán trách em
Hững hờ chỉ thắm buổi hoa niên
Giận ai không chiụ xoay làn gió
Bướm lạc hồn xa mộng ảo huyền…
Không lẽ lòng tôi khó hiểu sao?
Tình yêu đắm đuối thuở trăng mơ
Nên em chẳng kịp bay theo với
Trên thượng tầng cao mối tủi sầu…
17 .4. 2009 Lu Hà
Đôi Điều Nhấn Nhủ Cho Em
tặng A-V
Trời nước Mỹ vẫn mây chiều bốn ngả
Hoa đưa hương và mưa gió thuận hoà
Em vẫn vui và kiêu hãnh tự hào
Là được sống để làm người tử tế
Anh vẫn nhớ vẫn thương người em gái
Như thơ ngây và ấm áp tình người
Như chân thành nuôi mộng đẹp tươi vui
Như nắng hạ khát khao muà mưa đến
Em đã gặp như ý trời đã định
Phút giây tơ sao laị để anh đi
Ôi vô tâm người đẹp của lòng tôi
Như xát muối vết thương lòng lữ khách
Họ hối thúc cho ngân dền bốn bể
Em chẳng bình tâm đoạt giải mang về
Em quên anh trong thất vọng ê chề
Khi tiếng nhạc vang lên thành mây khói
Bóng đi khuất mà lòng còn thổn thức
Phút thần tiên mà anh đã gặp em
Như tuyệt vời của thiên định xe duyên
Rồi tái tê cho tình thơ thiếu nữ
Khi ống chỉ dọn đường sang cửi khác
Dệt mãi u hoài giấc mộng cho ai
Em thơ ngây chờ đợi sự đổi thay
Khi nhân cách đã không còn người nữa
Ôi em gái hiền từ và nhân hậu
Bản chất con người là cốt lõi tồn sinh
Cả cuộc đời cho đến nấm mồ xanh
Chỉ hy vọng sau khi người tạ thế
Buổi sáng ngủ dậy 23.2.2008 Lu Hà
Thương Lưu Huyền Đức và Tôn Phu Nhân
tặng A-V
Đã ốm mà ta vẫn chẳng yên
Bâng khuâng trằn trọc nhớ triền miên
Tâm Viên ý Mã như đồ trận
Gia Cát Khổng Minh giưã trận tiền
Đâu phải anh hùng nhiệp bá vương
Phụng Long thuở trước Ngoạ Long Cương
Chẳng qua là ngã si tình nặng
Muá bút chọc gan chốn mộng trường
Trường giang sóng dậy thuyền quân tử
Vẫy gọi ái tình Lưu Sứ Quân
Triệu Vân cắp giáo theo phù trợ
Giang Nam đàn vắng bóng Phu Nhân
Huyền Đức ra ông cũng thế ư ?
Lụy tình chẳng quản chốn binh đao
Một mình xông thẳng vào hang cọp
Công Cẩn ngàn thu thẹn mối sầu
Tôi với tướng quân ngoại ngũ tuần
Kẻ thì binh giáp suốt quanh năm
Tôi hèn muá bút than thân khóc
Hai kẻ tình si ta Sứ Quân
Huyền Đức lẻ loi thành Bạch Đế
Phu Nhân rơi lệ cánh hoa đào
Ngậm ngùi thương cảm người con gái
Nơi đền Đồng Tước khoá xuân thu...
Ai ở phương xa có thấu chăng
Nhớ người nhắn nhủ với lời vàng
Truyện xưa tích cũ còn lưu lại
Để khỏi phụ nhau một tấm lòng
23.2.2008 Lu Hà
Nhớ Hẹn
Nhớ hẹn trong lòng dạ chẳng yên
Nưả thì muốn gặp nưả rằng quên
Tâm tình dang dở muà hoa đến
Luống thẹn chiều nay gió cảm phiền
Anh vẫn bâng khuâng cố rán chờ
Nỗi niềm năm tháng chẳng phôi pha
Tình ai như giấc chiêm bao ấy
Chiếc bách thương đời cuộc biển dâu
Tâm tính trời cho là thế đấy
Phân vân trăm ngả gió muà xuân
Đầu năm Kỷ Sửu lòng man mác
Kỷ niệm xa xưa chẳng lụi tàn
Em đã hiểu rồi bao đắng cay
Nỗi lòng tê tái cánh hoa rơi
Chiều nay gió sớm mưa nhiều quá
Lầm bước xa xưa hạt muối đời….
Anh đã chờ em một tiếng qua
Biết em trăn trở nỗi riêng tư
Thương người quân tử lòng son sắt
Năm tháng đi qua chẳng xoá nhoà
Anh biết làm sao được hở trời
Tấm lòng sao tỏ gió mây bay
Quan san muôn dặm đường trăm ngả
Ai biết lòng ai có ngậm ngùi
Anh sẽ về thăm để đọc thơ
Nắng chiều hương ngát bãi phù xa
Con đê xưa ấy còn in dấu
Chiếc bóng tình quân xoá bụi mờ
Anh đã ra đi chẳng hẹn về
Chôn vùi dĩ vãng một miền quê
Con sông đẫm lệ dòng thương nhớ
Khắc khoải chờ mong chẳng hẹn kỳ
Mộng mị thương nhau nỗi cảm hoài
Bao nhiêu sầu tủi phải chia ly
Tìm nhau trong bóng xưa lầm lũi
Tỉnh dậy bâng khuâng giọt vắn dài
Anh vẫn chờ em vẫn gọi về
Thương ai rầu rĩ chốn sơn khê
Cửu tuyền muôn dặm đường hoang vắng
Nuối tiếc trần gian cảnh não nề….
Người ở suối vàng có biết không?
Dương trần xuôi ngược vẫn chờ mong
Thương con ký gửi tình tri ngộ
Vàng đá đồng thau chiụ lỡ làng
Anh vẫn ngồi đây vẫn hẹn chờ
Hoàng hôn lạnh lẽo tiếng xuân reo
Giật mình Kỷ Sửu thêm năm nưã
Gánh nặng tình xưa trả kiếp nào?....
24.1.2009 Lu Hà
Chiều Thương Cố Quốc
Thơ thẩn chiều nay nhớ cố hương
Thương người thiếu phụ vạn trùng dương
Mây ơi nhắn gửi miền Kinh Bắc
Mang tấm hình xưa đã héo lòng
Tôi nhớ không nguôi tiếng gọi hè
Khi con tu hú nắng vàng hoe
Ve sầu hoan hỉ muà hoa phượng
Tôi đến nhà em bóng xế rồi
Tôi đã thầm yêu độ thuở nào?
Khi hoa chưa hé nụ đào tơ
Ngỏ lòng chưa dám đời con gái
Mong mỏi như chim trái chín đào
Tôi đã ra đi vạn nẻo trần
Rừng sâu thăm thẳm dãy trường sơn
Ba lô súng đạn mòn quai dép
Thấp thoáng bóng ai ở cuối vườn
Xuân đến xuân đi xuân lại về
Lòng tôi đau đáu nhớ miền quê
Hỏi thầm em đã bao nhiêu tuổi
Có nhớ đến tôi có hẹn thề ?...
Tôi lại ra đi sang sứ Âu
Em tôi càng lớn lại càng lo
Tuổi đời con gái mơ màng lắm
Lại chẳng bên nhau những sớm chiều?
Tôi đến nhà em biết bao lần
Bao muà phượng vĩ nắng vàng xuân
Em tôi đẹp lắm muà trăng đến
Như chị Hằng Nga ở thế trần
Em vẫn coi tôi mãi chỉ anh
Hồn nhiên như thể trái vàng anh
Tình tôi khô héo theo năm tháng
Như lá cây xanh đã rụng cành
Em vẫn ngây thơ vẫn chẳng tin
Rằng tôi thầm nhớ muốn yêu em
Hững hờ như thể loài vô cảm
Tôi dấu tình tôi ở trái tim
Đã biết bao muà hoa phượng rơi
Tình em như thể áng mây trôi
Ngỏ lòng vẫn ngại tôi không dám
Nghĩ đi nghĩ lại thôi thì thôi...
Cho hay cũng bởi tình huynh muội
Em lại thương yêu đến một người
Người ấy nhưng mà tôi chán lắm
Giận lòng tôi đã quyết ra đi...
Tôi đã đi xa chẳng hẹn về
Tình tôi biền biệt dấu sơn khê
Bỗng nhiên sửng sốt chiều nay gọi
Tôi nhận ra em muốn nói gì ?
Tôi vẫn tin rằng em gọi tôi
Thẹn thùng em lại dấu tên đi
Thương em tôi cũng lờ không nói
Hãy để cho em tự giãi bày...
Tôi biết rằng em vẫn nhớ tôi
Nhưng mà em vẫn ngại ngùng thôi
Không tin cho lắm lòng ai thắm
Nên để trôi đi những phí hoài….
6.2.2009 Lu Hà
Duyên Phận
Công việc hàng ngày vẫn thế thôi
Một mình thui thủi tháng ngày trôi
Lúc say lúc chán thì sao chứ
Tâm sự bâng khuâng dạ rối bời
Tôi nhớ miên man đến một thời
Thương người em gái ở xa xôi
Em tôi hồi đó hồn nhiên lắm
Áo trắng em chưa vướng bụi đời
Thuở ấy ngày xưa lâu quá rồi
Khi em vưà mới khóc ra đời
Hân hoan cầu chúc hai thân phụ
Hưá hẹn em về làm vợ tôi
Tôi vẫn không quên những lối mòn
Chân đê xuống dốc trái dào non
Bước chân nao nức mùi hương thắm
Mong quả thơm tho trái chín tròn
Em tôi càng lớn lại càng xinh
Tôi vẫn thường hay nghĩ một mình
Huynh muội thân nhau từ tấm bé
Làm sao giữ mãi được ân tình?....
Em lại ngây thơ khoe với tôi
Rằng em quen biết một chàng trai
Dây mơ rễ má từ đâu đấy
Ngao ngán lòng tôi hương khói bay...
Từ đó trở đi tôi bỏ đi
Đời trai lãng tử dạt dào trôi
Lênh đênh bể ái thuyền vô định
Trong cõi luân hồi bao đắng cay
Mấy chục năm rồi vẫn nhớ em
Thương em vò võ mệnh hồng nhan
Xe duyên Nguyệt Lão tình phai nhạt
Để mặc cho tôi lạc nẻo trần?...
9.4. 2009 Lu Hà
Em Gái Ngày Xưa
Ai biết rằng ai vẫn nhớ thương
Tình xưa em dấu ở trong lòng
Thương nhau ngày đó thời xa lắm
Mỗi độ xuân sang luống thẹn thùng
Anh vẫn lén nhìn trộm bao lần
Mà lòng giả bộ vẫn bình an
Yêu em như thể muà xuân đến
Năm tháng qua đi tưởng lớn dần...
Cha Mẹ cuả em rất mến anh
Đặt nhiều hy vọng khoảng trời xanh
Ai ngờ giông bão mênh mông quá
Gió cuốn đời anh mộng chẳng thành
Biết vậy mà sao chẳng giận hờn
Sinh ra phải chiụ kiếp phong trần
Giang hồ muôn ngả tìm nơi chốn
Căn số vận vào bao dấu chân...
Anh đã lang thang khắp bốn phương
Quan san muôn dặm vượt trường giang
Ái hà bể khổ bao từng trải
Sóng gió xô anh thật phũ phàng
Để một chiều nay xa nhớ nhau
Sững sờ như thể áng mây qua
Cha ông hai đưá thành thiên cổ
Mẹ vẫn còn đây tóc bạc màu
Em vẫn thường qua thăm mẹ anh
Mảnh mai hương sắc đoá hương cành
Xuân qua thu lại tàn đông lạnh
Lá vàng rơi rụng mái đầu xanh
Em vẫn vô tư như thuở nào
Khoe rằng có cháu gọi lên bà
Mừng em con cháu tròn duyên phận
Anh chúc cho em đến tuổi già
17.1. 2009 Lu Hà
Lầm Lỡ
Lầm lỡ cho nên chuyện đã rồi
Trái tim yêu dấu cuả lòng tôi
Bao nhiêu năm tháng hằng mong đợi
Em vẫn nhởn nhơ lạc cuối trời
Ai biết đời tôi có tủi sầu
Trách người thục nữ hiểu chưa ra
Trời cao chẳng được như tâm nguyện
Trăng khuyết mây tàn ai biết đâu ?...
Ai nhớ bên ai buổi xế tà
Ven đê bày tỏ với trăng sao
Về nhà lại kể ngay cho mẹ
Cho vết thương lòng đau xót xa...
Từ đó trở đi tôi lặng câm
Để người thiên hạ khéo tay hơn
Mong sao duyên phận như thiên ý
Tôi chúc cho em được vẹn tròn
Người ở nơi đâu có thấy buồn
Đinh ninh thác gửi tấm lòng son
Nào ngờ duyên phận nơi trần thế
Hoa bước lên thuyền dạ héo hon
Kẻ muốn được yêu lại chẳng yêu
Lạnh lùng như thể áng mây thu
Hững hờ cho đến già năm tháng
Rồi lại tìm nhau đoá mộng đầu...
Tôi biết làm sao được hở trời
Cái thời ân ái lỡ buồn trôi
Hương hoa gửi gắm cho người khác
Tôi phải ra đi luống ngậm ngùi
Nay đã phong sương dạn mái đầu
Ngẩn ngơ nuối tiếc tấm tình xưa
Thương em bóng lẻ hồn cô quạnh
Vò gối năm canh hận má đào
Tôi đã lang thang khắp bốn phương
Đời trai lãng tử kiếp phong trần
Trùng dương khổ ải say màu sóng
Tôi vẫn thương em một tấm lòng
21.1. 2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen