Dienstag, 3. März 2026

Chùm Thơ Tình Dài 21

 

Nợ Trần Ai

 

Trong cái đầu bốc lửa

Ngùn ngụt những lời thơ

Trào ra từ cân não

Gào lên tình bao la

 

Tình yêu trốn ở đâu

Vướng trời mây phương xa

Mang nợ nần số kiếp

Bao giờ trả lại ta?

 

Trong cõi thường hư vô

Tình yêu là mộng mơ

Sáng tối qua cửa sổ

Ánh bình minh hôm qua

 

Vì anh tìm gặp em

Trong ngàn triệu con tim

Như vạn lần giọt nước

Hoá thành mây im lìm

 

Chờ nhau bên sông hà

Như vào cõi tiên sa

Bóng em ngồi dệt vải

Ngưu Lang chàng ngẩn ngơ

 

Chức Nữ còn giận hờn

Buổi chiều xa u buồn

Chàng đi và đi mãi

Mưa ngâu sầm sập tuôn

 

Sao cuộc đời bi thương

Kiện ông trời bất công

Không thuơng người thục nữ

Gây bao nỗi đoạn trường

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Anh Lại Trở Về

 

Anh đã dong buồn ra biển khơi

Lênh đênh lục bát rỡn đuà chơi

Thuyền anh vướng buị nơi trần thế

Chẳng chiụ buông tha để nhẹ đời

 

Anh lại về đây với vấn vương

Lời thơ ý đẹp mộng tình thương

Giang hồ bể ái còn bi lụy

Như nước sông thương chẳng cạn giòng

 

Anh lại về đây với bốn câu

Mặn mà bảy chữ với tình ca

Thời gian sao chẳng vùi trong cát

Hoa vẫn xanh tươi đoá mộng đầu

 

Anh chẳng quên đâu đôi mắt em

Nhìn xa thăm thẳm ánh trăng đêm

Mang theo trong cõi đời bươn trải

Mà chẳng phai đi nhẹ nỗi niềm

 

Biết đấy nhớ em là khổ đấy

Dày vò tâm não tháng ngày trôi

Thương cho mơ mộng hồn thi sỹ

Trời đã sinh ra để đoạ đày

 

Anh cố quên đi mà chẳng được

Tuổi đời có phải trẻ gì đâu

Vợ anh yêu dấu tình trong trắng

Anh nhớ em hoài đắm biển sâu

 

Anh đã sinh ra giữa cuộc đời

Để mà thơ thẩn chẳng như ai

Người ta say đắm mơ giàu có

Anh chỉ mơ say có một người

 

Thôi nhé qua đi một kiếp này

Muà sau em nhớ chớ quên ai

Tốn bao công sức cho người ấy

Viết maĩ lời thơ để tặng người!

 

17.03.2008 Lu Hà

 

 

 

 

Em Vẫn Như Xưa

 

Em vẫn sinh tươi như thuở nào

Thời gian chẳng luị cánh hoa đào

Lao xao tâm thức hồn thơ gọi

Sống lại tình anh bao xót xa…

 

Anh vẫn mang lòng yêu dấu em

Chúc em tươi trẻ mãi hồn nhiên

Tình anh chẳng được như mong muốn

Nhớ hẹn hồn thơ mơ bướm tiên

 

Kiếp sau anh hoá thành con bướm

Bên đoá phong lan của thế trần

Dù cho nhân thế đời đen bạc

Như mạch nước ngầm vẫn chảy tuôn

 

Anh vẫn thường ngày bên vợ con

Vẫn thương vẫn giận vẫn vui buồn

Mà hồn anh vẫn luôn tâm tưởng

Nhớ cánh hương lan chẳng lụi tàn

 

Em đã cho anh một giấc mơ

Như ai nằm mộng gốc cây xưa

Vu Phần đi hẳn còn lưu lại

Nhớ quận Nam Kha lệ ưá sầu…

 

Chiều nay gió bấc đông về sớm

Cửa sổ cài then cứ đập hoài

Tiếng ai réo rắt cung đàn cũ

Nhớ lại chiều mưa giọt vắn dài

 

Cứ tưởng chôn vùi vào quyên lãng

Tương tư món nợ sẽ mau tàn

Nào ngờ năm tháng gieo thêm hạt

Giọt nước tình yêu cứ thấm dần

 

Ba chục năm rồi đi những đâu?

Có còn nhớ lại một chiều thu

Sao anh vội vã trong mưa gió

Lầm lũi ra đi kịp chuyến tàu?...

 

Em vẫn là em chẳng khác xưa

Thời gian tô điểm nét xuân hoa

Lời ăn tiếng nói thêm già dặn

Anh vẫn tôn thờ hẹn kiếp sau

 

Tuy chẳng ái ân như vợ chồng

Nhưng lòng anh vẫn nhớ yêu thương

Vẫn cầu vẫn chúc em hạnh phúc

Cho trọn một đời bao vấn vương

 

Tâm thức em là vợ của anh

Mẫu người thục nữ cuả tâm linh

Đẹp sao cho kiếp này tri ngộ

Trời chẳng cho ta chọn ý tình…

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Sửa Lại Một Vần

 

Đã mấy tháng rồi tạm lãng quên

Đường trần mê mải với thiên nhiên

Phong sương tuế nguyệt du lòng khách

Chợt nhớ hôm qua ánh mắt huyền

 

Anh viết lời ca mộng chưá chan

Bài thơ lục bát thoáng chiều hôm

Mây xa lãng đãng hồn du tử

Nhớ lại hoàng hôn bóng xế tàn

 

Anh vẫn tương tư một nỗi buồn

Tưởng rằng năm tháng sẽ vùi chôn

Bao nhiêu thi phú cho khuây khoả

Thế sự xoay vần ôi thế nhân

 

Sáng nay tư lự nỗi niềm cơn

Sực nhớ bài thơ viết lặp vần

Lục bát tặng em mà đãng trí

Hai câu trên dưới cũng vần lăm

 

Lục bát là thơ anh rất yêu

Tố Như thơ thẩn áng mây chiều

Vạn câu gắn bó hồn xao xuyến

Để lại ngàn thu đẹp dáng Kiều

 

Anh sẽ vì em sửa lại vần

Để thần vệ nữ ở tâm can

Tìm trong tri thức và tư tưởng

Có biết rằng ta ở cõi trần?

 

Vẫn biết đời ta chẳng được vần

Trời xanh quen thói đánh hồng nhan

Sinh ra chỉ để vương và vấn

Quân tử thuyền quyên nợ thế trần

 

Anh phải làm thơ có thế thôi

Sinh ra phải chiụ cảnh lưu ly

Như là duyên phận trời cho vậy

Biết chạy đi đâu khỏi chốn này?

 

Anh chữa lại câu sửa lại lời

Cho buồn vương vấn chóng phôi phai

Cho thơ tròn trịa không ân hận

Muối mặn gừng cay thế mãi thôi!

 

14.7.2008 Lu Hà

 

 

 

Thương Em

 

Đầu óc vẩn vơ vẫn nghĩ gì

Quanh đi quẩn lại vẫn em thôi

Nỗi niềm suy tưởng như tia chớp

Sét đánh tiếng lòng mưa bão rơi!

 

Bão lòng chồng chất đã nhiều năm

Giờ nổi điên cuồng gió chẳng ngăn

Cơn bão yêu thương đầy giận dữ

Thương em bạc mệnh cái hồng nhan

 

Nguời tốt mà sao chiụ thiệt thòi

Vì em nhẹ dạ dễ tin người

Giá em bình tĩnh đừng nôn nóng

Thì để đời đâu đến nỗi này

 

Chẳng bảo vệ em lỗi tại anh

Nữ thần vệ nữ của trời xanh

Nửa đêm ngước mắt hồn thơ thẩn

Như thấy bóng em toả mộng lành

 

Thôi nhé duyên tình lụy thế nhân

Bao nhiêu độc ác thói hung tàn

Xé nhành dương liễu vì thèm khát

Muốn trọn đời hoa cả xác hồn...

 

Pháp luật kỷ cương trò xảo trá

Vì em chót ký vạ vào thân

Ngàn năm lễ giáo còn lên mặt

Xéo nát đời hoa rụng uá tàn

 

Anh hiểu hết rồi cũng tức thay

Làm thân bồ liễu có ai hay

Buá dìu thiên hạ còn xuyên tạc

Sao khổ em tôi đến thế này?...

 

Thôi nhé nghe anh chỉ một lần

Bình tâm mọi sự với chồng con

Chuyện xưa dĩ vãng vùi trong cát

Bản chất con người vốn hiểm gian.

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

Anh Vẫn Chờ Em

 

Anh vẫn chờ em nỗi thiết tha

Vẫn mong vẫn ngóng đợi từng giờ

Mà sao em vẫn còn e lệ

Như đoá trà mi thẹn cuối muà

 

Cũng chẳng sao đâu em khỏi lo

Cung đàn giản dị gió sương mơ

Dang tay nghe đón lòng ta gọi

Năm tháng xa xôi chẳng xoá mờ

 

Anh vẫn ngồi đây dạ vẩn vơ

Thương chàng cát sĩ thuở xa xưa

Chiều buông Phúc Xá hồn cô lẻ

Thơ thẩn bâng khuâng mộng ngẩn sầu

 

Anh vẫn ngồi đây bao thiết tha

Mong thời gian đến tiếng hoa xưa

Mắt huyền yểu điệu vương cành liễu

Tiếng vọng hồn xưa lỡ chuyến đò…

 

Anh vẫn ngồi đây đan tấm buồn

Mảnh tình dang dở vẫn chưa tan

Yêu em chẳng được như tâm nguyện

Tủi hận ra đi lạc nẻo trần

 

Anh vẫn ngồi đây nợ gánh tình

Tình huynh nghiã đệ hỏi trời xanh

Nhớ ai chiu chắt từ tấm bé

Giã từ biền biệt lệ vòng quanh...

 

Anh vẫn ngồi đây để chờ em

Thương em gái nhỏ nụ tầm xuân

Tình huynh nghiã muội bao vương vấn

Năm tháng qua đi lệ ưá tràn

 

24.1. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Đoá Hoa Xưa

 

Anh vẫn nhớ em lỡ chuyến đò

Bàng hoàng như thể giấc chiêm bao

Tiếng ai như thể người xa gọi

Vang vọng một thời mong ước xưa

 

Em vẫn xinh tươi dáng trẻ trung

Tiếng vui roi rói nét duyên nồng

Bao giờ ô thước xây cầu nhỉ

Qua giải ngân hà anh bước sang

 

Anh đã làm cơm để gọi cha

Phiêu diêu hồn phách chốn bao la

Thương cho nòi giống loài đa cảm

Cánh bèo tan hợp kiếp phù du

 

Trước lúc giao thưà em gọi anh

Mừng nhau xuân mới được an lành

Bồi hồi quên cả lời thăm thú

Chỉ muốn hỏi rằng vẫn nhớ anh?...

 

Anh có nhớ em suốt cả ngày

Trông vầng mây trắng lượn lờ bay

Mây ơi nhắn nhủ về Hà Nội

Thơ thẩn chiều nay vẫn một người…

 

Em vẫn như xưa một buổi chiều

Vẫn thương vẫn nhớ nét yêu kiều

Mong sao trở lại muà hoa phượng

Tâm sự cùng anh cho thoả thuê…

 

Đã mấy thu rồi một thoáng qua

Đời người như thể giấc Nam Kha

Vu Phần tỉnh giấc còn lưu luyến

Em gái trong mơ đoá mộng đầu

 

Anh lại về đây với tuổi thơ

Bao nhiêu đắm đuối buổi hoa mơ

Tìm nhau êm ái thời thơ ấu

Năm tháng trôi đi chẳng xoá mờ

 

26.1.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Hận Trùng Dương

 

Nưả đời biền biệt cách xa nhau

Uất hận trùng dương sóng ngẹn ngào

Mong nhớ thương yêu chìm biển cả

Bọt bèo trôi nổi kiếp phù du

 

Đợi đến muà sau thì quá lâu

Trần gian mù mịt biết tìm đâu

Chân trời góc bể bao ghềnh thác

Tha thẩn hồn ơi ở chốn nào?...

 

Em ơi, sao lại nỡ thờ ơ

Chẳng biết lòng nhau có mặn mà

Năm tháng trôi đi mà chẳng biết

Để tình theo gió lạc trời xa…

 

Nay ở phương trời mộng ái ân

Ngóng trông mây tím bóng hoàng hôn

Bâng khuâng day dứt chiều thu ấy

Để lại cho nhau những tủi hờn..

 

Em đã yêu thương đến một người

Tình anh thoang thoảng gió mây trôi

Hững hờ xét nét từng câu ý

Cho đoá hoa lòng tan nát rơi…

 

Em ơi, sao lại quá ngây thơ

Chẳng giữ tình anh chẳng hẹn chờ

Sóng vỗ buồn trôi ra biển cả

Lênh đênh bốn bể với tình xa

 

Dạn gió phong sương đã hiểu rồi

Lòng còn thổn thức nhớ nhau hoài

Thương em ngắn ngủi đời con gái

Một trái cầu gieo nưả cuộc đời….

 

17.2.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Mộng Vu Thần

 

Giấc mộng Vu Thần sương khói tan

Ngẩn ngơ lưu luyến thuở tìm xuân

Bao nhiêu thương nhớ còn chi nưã

Gió núi trăng ngàn với thế nhân….

 

Rằng có rằng không khó nói sao

Ngại ngùng ai bảo giấc chiêm bao

Xót xa năm tháng hoài hương sắc

Lỡ để cho nhau những tủi sầu

 

Khắc khoải tìm ai như Đỗ Quyên

Thương hồn Thục Đế khóc đòi xuân

Giá như sống lại thời xưa ấy

Ai sẽ yêu ai gấp vạn lần?...

 

Lần cuối chia tay tôi đến thăm

Căn nhà mái nhỏ bóng hoàng hôn

Lối mòn Phúc Xá chân xào xạc

Hoa tiễn tôi đi cõi mộng hồn

 

Những gió xuân đi nắng lại về

Lòng tôi nao nức nhớ miền quê

Thương em gái nhỏ chưa đầy búi

Mái tóc ngang vai chẳng hẹn thề

 

Chẳng biết tình xuân có vấn vương

Hồn nhiên mái tóc xoã ngang lưng

Xinh tươi gieo trái cầu băng giá

Ai rắc cho tôi muối mặn lòng

 

Tôi sẽ đi xa chẳng hẹn ngày

Tình tôi u uất nỗi sầu cay

Em đâu thấu hiểu lòng say đắng

Lụy để cho nhau đến thế này

 

Tôi biết gửi ai mấy chục năm

Cho người em gái ở xa xăm

Phương xa nhắn nhủ niềm thương nhớ

Giấc mộng Vu Thần băng giá tan?...

 

7.4. 2009 Lu Hà

 

 

 

Sầu Tương Tư

 

Thơ thẩn làm sao khổ thế này

Tương tư sầu muộn xuốt đêm ngày

Tuổi đời tớ có đâu còn trẻ

Vẫn nhớ vẫn thương vẫn thở dài…

 

Em vẫn lặng yên chẳng nói gì?

Hay còn kiên nhẫn thử lòng ai

Duyên tơ gỡ rối tình thêm nặng

Thổn thức năm canh nỗi ngậm ngùi

 

Chẳng biết tình ai độ thuở nào

Yêu thương tha thiết sóng xô bờ

Bởi vì năm tháng xa mờ ảo

Cách trở ngăn sông dặm biển sầu...

 

Hay vẫn chẳng tin lại có ngày?

Phù vân tan hợp kiếp bèo trôi

Mây xa nhắn hỏi lòng thương nhớ

Món nợ duyên xưa chiụ lỡ làng...

 

Sầu khổ tương tư ôi thế nhân

Trần gian bạc bẽo kiếp hồng nhan

Anh đi đón gió tình thiên hạ

Em ở lại nhà phận phấn son

 

Món nợ tương tư khổ nhỡ nhàng

Hỏi người thục nữ có buồn không?

Xưa kia chớm hé tình thơ dại

Mà để ai đi pháo nhuộm đường…

 

Anh viết tặng em để giải buồn

Bâng khuâng lữ khách buổi hoàng hôn

Chiều nay lạnh lắm thương và nhớ

Ngao ngán mà trông tuyết mấy hòn…

 

13 .2.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Trái Tim Trương Chi

 

Đã nưả đời người bao vấn vương

Em tôi biền biệt những chiều đông

Lao xao gió thổi đìu hiu quạnh

Lữ khách buồn trông ngao ngán lòng

 

Năm tháng qua đi khắc khoải buồn

Trương Chi sầu tuỉ nỗi nguồn cơn

Tương tư băng giá tình đông lạnh

Theo xuống tuyền đài chẳng chịu tan

 

Nghĩ lại thời xuân em gọi tôi

Gợi muà phượng vĩ đoá xinh tươi

Xót xa nếm trải bao mong đợi

Tôi khóc thương em nưả cuộc đời….

 

Em ở quê nhà có thấu chăng

Sầu tư đeo đẳng mãi trong lòng

Sao em lỡ để giòng lá thắm

Sóng nước chôn vùi giưã đại dương ?...

 

Người ở phương trời vương vấn hoa

Phù du chưa trọn kiếp phôi pha

Muà thu lá rụng ôi tàn uá

Thoang thoảng hồn xưa mưa trắng ngâu

 

Anh đã yêu em chẳng nói lên

Thương con đò vắng bóng chàng đen

Trương Chi nặng gánh tình muôn thuở

Môt trái mang theo xuống cửu tuyền

 

19 .2. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen