Dienstag, 3. März 2026

Chùm Thơ Tình Dài 22

 

Cái Hôn

 

Ra thế cái hôn quý thế ư?

Mà người quân tử vẫn sầu tư

Băn khoăn cho đến già đời nửa

Chỉ để nói rằng anh vẫn yêu

 

Yêu em mà laị chẳng nên hôn

Mắc nợ cho nhau chỉ một lần

Em biết em thương mà phaỉ chịu

Cõi trời lồng lộng gió quan san

 

Khổ ải trùng dương vượt biển khơi

Tìm người trong mộng buị hồng bay

Chen chân theo bước giòng người chạy

Nháo nhác tìm người em đã say

 

Cái hôn rạo rực buốt lòng ai

Mà chẳng chạm môi để lạnh đời

Nuối tiếc u hoài ba thập kỷ

Bây giờ lên tiếng gọi người ơi!

 

Người ở phương trời mây tím bay

Tím lòng nhớ lại mới buồn thay

Thì ra như thế là yêu đấy

Mất một cái hôn trói cả đời...

 

Cái hôn cũng có vạn lần hôn

Da diết yêu thương mộng vẳng hồn

Cũng có cái hôn hờ hững đấy

Như người trong tiệc cưới tân hôn

 

Thế đấy cái hôn chiếu lệ thường

Hôn ai giá lạnh cả muà đông

Nóng lòng em nhớ về phương ấy

Người ấy buồn không có lạnh lòng?

 

Người ấy đi xa vẫn nhớ về

Chiều chiều mây tím ở miền quê

Phong lan đang được muà hoa nở

Nâng cánh hoa rơi lệ ưá nhoè

 

Người ấy yêu sao mà khổ thế

Nửa già thế kỷ vẫn còn mơ

Mơ ai trong cõi đời đen bạc

Gặp để cho nhau mộng ngẩn sầu

 

Người ấy chậm đi một sát na

Để em lỡ bước một đời hoa

Chần chừ anh để em nhầm bước

Giận giữ qua sông phải lụy đò

 

Mới biết cái hôn quý lắm sao

Mà người quân tử vẫn tôn thờ

Yêu nhau như thế là bi lụy

Suốt cả đời ai khổ đợi chờ…!

 

16.2.08 Lu Hà

 

 

 

 

Cõi Mộng Trường

 

Nửa đêm bừng tỉnh giấc mơ

Chong đèn ngồi dậy làm thơ nhớ nàng

Thì ra tôi vẫn yêu nàng

Nỗi buồn day dứt ngỡ ngàng ngẩn ngơ

 

Đường trần lạc cõi mù sa

Chinh nhân dạm thẳm phương xa tím trời

Ai xui lại gặp trên đời

Bầm gan tím ruột buồn trôi hao gày

 

Năm dài tháng rộng khôn cùng

Hình em nhức nhối theo giòng thời gian

Em tôi phúc hậu duyên thầm

Trời xe chỉ thắm môi son má hồng

 

Bàng hoàng mưa ướt cõi lòng

Tái tê giá lạnh đoạn trường triền miên

Trời ơi! Em vẫn là em

Xinh tươi yểu điệu hồn nhiên thuở nào

 

Giang hồ gặp buổi lao đao

Giưã đường đâu dám má đào xe duyên

Trách cho nguyệt lão sang tên

Sổ trời quên dấu là em vơí mình

 

Thiên đình khung cưỉ tàn canh

Đường tơ chưả kịp mộng tình trao anh

Em tôi rối chỉ tơ mành

Dệt nhầm một tấm mộng tình cho ai?

 

Trời ơi! Gian dối là trời

Thuyền anh thăm ván, cho người đâu đâu...

Em tôi sửa lại mái đầu

Thắt lưng hai họ dầu dầu qua sông

 

Một bầy cá sấu giưã giòng

Nhăm nhe vật sóng bụi hồng trầm luân

Si mê đệ nhất phu nhân

Trái duyên cưỡng ép vàng son má đào

 

Ngây thơ lỡ bước sa cơ

Trái tim lầm lỡ lạc vào dầu sôi

Hận thù nấu chín em tôi

Thảm thương khóc thét kêu trời còn xa

 

Trời già ngụ trốn mây xa

Cửa quan chót ký oan gia nỗi gì ?

Trần ai cay nghiệt bao đời

Hồng nhan bi lụy lạ gì thuyền quyên

 

Trời già quen thói đánh ghen

Để em phải chiụ bao phen héo tàn

Hận lòng nhớ bóng tùng quân

Đắn đo quyết chí muôn phần lao đao

 

Đường trường khắp ngả ta bà

Đùng đùng trống nổi màu cờ đổi sang

Đông Âu nổi trận cuồng phong

Mở toang biên giới theo giòng lộ sinh

 

Em tôi mái tóc còn xanh

Phen này cũng quyết liều mình xem sao?

Gái ngoan xông chốn ba đào

Vì anh khổ lụy tình nào có hay

 

Xếp hàng như kẻ ăn mày

Chờ tờ cư trú vận may xứ người

Anh ơi! Anh trốn đâu rồi

Ái tình vẫy gọi nào ai tỏ tường

 

Trời tây nhuộm áng mây hồng

Nhìn về cố quốc đỏ lòng xót xa

Ròng ròng đôi ngả tơ vò

Duyên tình chẳng hẹn con đò bi thương

 

Nào ngờ lại gặp anh hùng

Tấn tần em đã ngã lòng phu thê

Mừng em chín nẻo sơn khê

Cuối cùng em đã đi về chốn nơi

 

An tâm anh đã yên rồi

Aí tình là cõi mộng đời em ơi!

 

 15.2.08 Lu Hà

 

 

 

 Hắn Chẳng Giống Ai

 

Say mãi mà sao cứ thế này

Người xa trong mộng vấn vương thay

Cả ngày thơ thẩn làm sao ấy

Lẩm bẩm cho ai ngớ ngẩn cười

 

Có phaỉ trẻ trung gì nữa đâu

Mà sao ta vẫn cứ âu sầu

Tương tư món nợ cao như núi

Đè nát trái tim kẻ bạc đầu

 

Hết đứng lại ngồi đi vẩn vơ

Ngó trời ngắm đất gió lơ thơ

Lẻ loi tìm chỗ người thưa vắng

Dấu hạt trân châu buị phấn mờ...

 

Công việc vật vờ trí trá thôi

Bạn bè đồng nhiệp ngó mà coi

Làm sao bỗng hắn ra như vậy

Hắn chẳng giống ai ở cõi đời...

 

Hắn như con cáo lại như chồn

Âý thế mà như kẻ mất hồn

Lẩm bẩm cái gì nghe chẳng rõ

Bảo rằng ôn lại tiếng Việt Nam

 

Ngượng cười biến báo kẻ tha hương

Hắn là con sói chốn rừng hoang

Xa quê tiếng mẹ thành khao khát

Hắn dấu hình ai ở cõi lòng?

 

 2009 Lu Hà

 

 

 

Mảnh Giấy Vương Tình

 

Trong giấc ngủ đêm cứ chập chờn

Mờ mờ nhân ảnh bóng hình nhân

Khoan sâu trong mộng ngàn thương nhớ

Kéo cả đêm trường lệ chưá chan

 

Anh tự trách mình ở thế gian

Đi rồi còn để một tình nhân

Ghi vào mảnh giấy lời âu yếm

Bóng gió gì đâu để hiểu nhầm...

 

Ngày đó nghĩ suy quá giản đơn

Chia tay lời đẹp ý cho xuân

Nào ngờ em laị càng suy xét

Anh đã nuôi tình mộng chưá chan..

 

Chuyện đã lỡ rồi anh phải đi

Giang hồ thoả chí kế sinh nhai

Lòng nào còn để vương tơ cũ

Nặng gánh cho anh ở xứ người...

 

Em ơi! Có truyện ở trần gian

Mảnh giấy vô tình nặng ý son

Ai khéo ngây thơ mà khổ thế

Lụy tình em chịu cả trăm năm

 

Nghĩ lại mà sao giận cái đời

Sinh ra chỉ để khổ nhau thôi

Đông tây nam bắc còn xuôi ngược

Nước mắt vòng quanh cứ chảy hoài

 

Mảnh giấy vô tình nặng thế sao?

Gánh đời bước cả đến hư vô

Không gian chững laị lời than thở

Trái đất ngừng quay lệ thảm sầu…

 

Anh ở bên này vẫn giõi trông

Từng ngày từng tháng nguyện cầu mong

Gia đình em được đầy phước lộc

Êm ấm toàn gia đẹp ý chồng.

 

 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Mối Tình Tô Vũ

 

Đi sứ mà không thẹn quốc phong

Anh hùng danh sĩ sáng triều cương

Thuyền Vu gian trá hòng lung lạc

Tô Vũ nào xanh vỏ đỏ lòng

 

Ngục tối chẳng sờn bậc trí nhân

Trung quân ái quốc tấm lòng son

Hung nô run sợ người quân tử

Đày aỉ chờ dê đực đẻ con

 

Sớm tối bạn bầy với cỏ cây

Bức thư gửi nhạn gió mây bay

Một mai đỗ xuống vườn cung cấm

Hán Đế bàng hoàng đau xót thay

 

Trời đất hoang vu tuyết phủ dày

Nỗi buồn tê tái có ai hay

Bỗng đâu đưa đến người xưa ấy

Bốn mắt nhìn nhau rụng rã rời…

 

Họ đã cô đơn thành vợ chồng

Rừng sâu rùng rợn gắn tao khang

Đêm đông giông bão tình ân ái

Một bước chẳng dời bao mến thương

 

Rồi một ngày kia rụng lá tàn

Muà hoa chẳng trọn tháng ngày xuân

Hán- Hồ hai nước thành giao hảo

Thánh chỉ ban ra giận dỗi hờn

 

Chàng phải trở về Tô Vũ ơi

Nuí rừng thăm thẳm trái tim rơi

Đàn dê nhớ chủ kêu thê thảm

Gió rít hang sâu giọt vắn dài

 

Bi tình bi sử xót thương đau

Lẽo đẽo tiễn đưa lệ ứa sầu

Kẻ ở người đi đường cách trở

Người rừng thiếu phụ nhớ trăng thu

 

Quan aỉ cỏ cây cũng héo hon

Quân binh nuốt giọt suối ưu phiền

Thương người danh sĩ duyên tiền sử

Khoảng cách ngàn năm hận thế trần

 

Bốn mắt nhìn nhau đắm gửi trao

Tháng ngày hạnh phúc phút ly tao

Chàng về sứ sở nàng heo hắt

Thui thuỉ từng cơn gió tuyết gào…

 

Một gói phu thê nợ nuí rừng

Đường xa một chút khóc thương lòng

Chớ quên đói khát cùng đau khổ

Đèn đỏ thành đô xua ánh trăng

 

Nàng lại trở về hang tối xưa

Ngoái đầu hút bóng bước chân xa

Ổ rơm lạnh ngắt người thương vắng

Trằn trọc hoang vu lệ ứa trào

 

Người ở kinh thành muôn tiếng reo

Hai hàng văn võ giữa vương triều

Hán vương ngự giá thân nghênh tiếp

Tô Vũ bâng khuâng lệ chén sầu

 

Tôi viết bài thơ tỏ ngợi ca

Mối tình Tô Vũ giưã hoang sơ

Ngàn thu vằng vặc còn thương xót

Thiếu phụ ngàn năm ngóng đợi chờ

 

 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Món Nợ Ân Tình

 

Mấy chục năm rồi vẫn nhớ thương

Hỏi ông nguyệt lão có nhầm không?

Xe duyên xoát lại coi trần thế

Bao kẻ tình chung khóc đoạn trường

 

Mấy chục năm rồi vẫn sầu tư

Hỏi người thiếu phụ tuổi xuân hoa

Đoá lòng nở rộ thơm non trái

Cho kẻ tình xa thoả nỗi sầu?...

 

Mấy chục năm rồi vẫn mộng mơ

Hỏi người thục nữ mối duyên tơ

Kiếp xưa vương nợ còn chưa trả

Sao để kiếp này rụng phấn hoa?

 

Mấy chục năm rồi mộng ái ân

Hỏi người mỹ nữ trái đào non

Vẫn còn thương nhớ người quân tử

Má hồng em để hận tàn son ?

 

Mấy chục năm rồi vẫn thiết tha

Hỏi người em gái thuở trăng mơ

Vẫn còn lưu luyến đời con gái

Hà nội trăng lên trái chín đào?

 

Mấy chục năm rồi chuyến đò tang

Hỏi người quả phụ có buồn không

Bao nhiêu cay đắng duyên thành nợ

Tiếng trống đưa ma tiễn dạm đường?

 

Mấy chục năm rồi nỗi xót xa

Hỏi người bạc mệnh lỡ đời hoa

Ngây thơ chẳng biết tình xuân thắm

Ai phải ra đi vạn nẻo sầu?

 

Mấy chục năm rồi mới hiểu ra

Đời người như thể giấc chiêm bao

Hoa xuân thiếu nữ tình thơ dại

Thơ thẩn người ơi lỡ chuyến đò…!

 

 4.1.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Sầu Cố Quốc

 

Khắc khoải nhớ mong dạ ngẩn ngơ

Thời gian dừng bước gió nương hoa

Rung rinh sương lệ vương tàu lá

Mai trúc đầm đìà hạt móc sa

 

Kỷ Sửu quay tơ hẹn cuối muà

Mong hoa đơm trái chị Hằng Nga

Sinh sôi nảy nở thêm nòi giống

Thương đoá trăng ngà dang dở xưa….

 

Quân tử chưa yên với cuộc đời

Ngậm ngùi than thở kiếp bèo trôi

Sông thương huyết mạch tình non nước

Món nợ quê hương rụng rã rời….

 

Họ mạc xa gần cũng ngóng trông

Khói hương tiên tổ vắng tàn nhang

Ra đi tức tưởi đau lòng Cuốc

Thương cái gia gia để lỡ làng...

 

Chiều nay lữ khách xa vời quá

Thơ thẩn bâng khuâng ngẩn ngơ sầu

Ngũ Tử Tư xưa buồn cố Quốc

Thân Ngô hồn Sở nỗi thương đau

 

Bể khổ luân hồi trong thế gian

Phong sương tuế nguyệt biết bao lần

Đền ơn tiên tổ ai thờ cúng

Huyết thống bao đời cho cháu con….!

 

 27 tháng 1 năm 20 Lu Hà

 

 

 

 

Mộng Để Ngàn Sau

 

Ngày nghỉ thiu thiu một quyển thơ

Mỏi tay xem sách tiếng ai hò

Trời mây sa sẩm hồn bay bổng

Ô! Cõi dương trần quyến luyến sao?...

 

Tôi vẫn còn say mộng vẩn vơ

Tìm người con gái thuở huyền mơ

Phế hưng cát bụi bao thay đổi

Hồn vẫn mang theo một nỗi sầu

 

Em có đầu thai kịp chuyến tàu

Hành hương xuôi ngược có bơ vơ

Tìm đâu trong đám muôn ngàn ấy

Bóng dáng thanh thanh cuả má đào

 

Mỗi trạm luân hồi một bến ga

Ngàn năm vũ trụ vẫn hằng đưa

Người đi kẻ lại muôn ngàn kiếp

Bóng dáng em tôi lạc chốn nào?

 

Tôi lại lần theo dấu biển Đông

Nghe tin ngoài ấy có Tiên Bồng

Hồn tôi ngơ ngác bay trong gió

Gác tiá lầu son vẫn nặng lòng

 

Giưã chốn Bồng Lai còn ngẩn ngơ

Hỏi ai trong số các Tiên Nga

Trăm nghìn thiếu nữ dương trần ấy

Bóng dáng em tôi ở chốn nào?

 

Thơ thẩn chiều buông đã tối rồi

Hồn còn vơ vẩn giưã xa xôi

Bỗng đâu bóng dáng quen quen quá

Em đánh thức anh giưã cuộc đời....

 

 

19.4. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Áo Trắng Em Bay

 

Áo trắng em bay phấp phới xinh

Ngẩn ngơ thơ thẩn khách đa tình

Ngất ngây sánh bước cùng người ngọc

Hãy nói rằng em chỉ thích anh

 

Áo trắng em chưa vướng bụi đời

Hồn mơ em đợi một ngày mai

Yêu em tha thiết chàng trai trẻ

Đừng để hoa sầu lệ ưá trôi...

 

Áo trắng hương thơm sóng gợn tình

Kià đàn ong bướm lượn trời xanh

Lả lơi trăng gió tìm hoa mật

Em vẫn chung tình chỉ với anh

 

Áo trắng chưa phai bạc gió trời

Buồng the em đợi chỉ anh thôi

Giữ nguyên nếp áo mùi hương xả

Bát ngát tình quê trọn kiếp người

 

Áo trắng em đây vẫn mặn mà

Bên sông vắng vẻ một con đò

Sang năm xuân gọi muà hoa nở

Anh sẽ trở về để rước dâu...!

 

Tôi viết bài thơ áo trắng bay

Tặng bao cô gái khắp muôn nơi

Việt Nam xa cách muôn ngàn dặm

Một chút tình quê với tháng ngày...!

 

9.3.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Cô Đẹp Vô Ngần

 

Trời ơi cô đẹp vô ngần

Để cho tôi phải bần thần ngẩn ngơ

Nhớ muà nắng đẹp vàng thu

Trải bao thập kỷ nắng mưa tiêu điều

 

Như người tôi đã từng yêu

Giăng giăng ánh mắt mây chiều tà huy

Thuyền quyên yểu điệu men say

Bài ca muôn thuở đắng cay lỡ làng

 

Đắn đo duyên nợ dặm trường

Tháng ngày biền biệt má hồng phôi phai...

Bây giờ tôi lại thấy người

Bâng khuâng kỷ niệm bồi hồi trào dâng

 

Hoàng hôn sóng vỗ trùng dương

Mỗi người mỗi ngả bốn phương đất trời

Đời tôi như cánh bèo trôi

Công danh sự nghiệp còn gì nưã đâu

 

Phong ba điểm bạc mái đầu

Trán nhăn tư lự làm thơ cho đời

Theo thuyền lục bát xa khơi

Lênh đênh bão táp ngậm ngùi trần gian

 

Khổ đau bặm bụi cuốn chân

Đơn phương độc mã gian nan hiểm nghèo

Ngoảnh đi ngoảnh lại trôi vèo

Thời gian vùn vụt hắt heo lá vàng

 

Bao giờ tôi lại gặp nàng

Luân hồi trôi nổi trường giang bến bờ.

 

6.4.2011 Lu Hà

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen