Dienstag, 3. März 2026

Chùm Thơ Tình Dài 23

 

 

Nhớ Em

 

Anh vẫn nhớ đến em

Giấc ngủ cứ chập chờn

Bóng hình em nhè nhẹ

Dưới hàng hiên chưá chan

 

Anh bàng hoàng ngơ ngác

Thổn thức niềm miên man

Bâng khuâng về cố quận

Một chiều thu hoàng hôn

 

Em đã đến bên anh

Bóng dáng hiền thanh thanh

Anh đem lòng yêu mến

Vết thương buồn đưa chân

 

Anh tức tưởi ra đi

Lòng tê tái ngậm ngùi

Hiểu lầm hay trách cứ

Vô tình hay miả mai?....

 

Có thể là ngây thơ

Ngỡ ngàng cơn gió thu

Em chưa từng nếm trải

Con thuyền đời vi vô

 

Anh sững sờ thơ thẩn

Em hỏi mẹ làm sao?

Khi lòng em không muốn

Cuộc tình hay trăng hoa?....

 

Chị em cũng xót xa

Anh chẳng biết làm sao

Chân thành cho em hiểu

Thương cuộc đời bơ vơ....

 

29.1. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Đôi Điều Nhắn Nhủ Cho Em

 

Trời nước Mỹ vẫn mây chiều bốn ngả

Hoa đưa hương và mưa gió thuận hoà

Em vẫn vui và kiêu hãnh tự hào

Là được sống để làm người tử tế

 

Anh vẫn nhớ vẫn thương người em gái

Như thơ ngây và ấm áp tình người

Như chân thành nuôi mộng đẹp tươi vui

Nhu nắng hạ khát khao muà mưa đến

 

Em đã gặp như ý trời đã định

Phút giây tơ sao laị để anh đi

Ôi vô tâm người đẹp của lòng tôi

Như xát muối vết thương lòng lữ khách

 

Họ hối thúc cho ngân dền bốn bể

Em chẳng bình tâm đoạt giải mang về

Em quên anh trong thất vọng ê chề

Khi tiếng nhạc vang lên thành mây khói

 

Bóng đi khuất mà lòng còn thổn thức

Phút thần tiên mà anh đã gặp em

Như tuyệt vời của thiên định xe duyên

Rồi tái tê cho tình thơ thiếu nữ

 

Khi ống chỉ dọn đuờng sang cửi khác

Dệt mãi u hoài giấc mộng cho ai

Em thơ ngây chờ đợi sự đổi thay

Khi nhân cách đã không còn người nữa

 

Ôi em gái hiền từ và nhân hậu

Bản chất con người là cốt lõi tồn sinh

Cả cuộc đời cho đến nấm mồ xanh

Chỉ hy vọng sau khi người tạ thế

 

 Buổi sáng 23.2.2008 Lu Hà

 

 

 

 

Sống Đẹp Cho Nhau

 

Xa nhau ta mới bảo nhau rằng:

Muối mặn gừng cay vẫn nhớ thương

Chuyện nhỏ xưa kia đành bỏ quá

Tình người nhân thế mới cao sang

 

Cũng may mà được sống làm người

Để khắc vào tim chữ sáng tươi

Nhân hậu lương duyên là vĩnh cửu

Hãy yêu cho trọn để vui đời

 

Tuy chẳng cùng nhau những aí ân

Tao khang trong mộng sáng vô ngần

Ngày xưa thiên mệnh mà không hiểu

Nay chỉ kêu trời hơĩ thế nhân

 

Chuyện đấy ngàn sau vẫn chẳng phai

Nhân tình thế thái vẫn thương ai

Có hai người ấy yêu nhau lắm

Hận để sầu thu lệ vắn dài

 

Nửa vòng trái đất ngóng chiều trông

Người ấy bên kia có khoẻ không

Khoảng khắc thời gian trong vũ trụ

Linh hồn hai đưá ở không trung?

 

Cuộc đời mới đẹp biết làm sao

Chẳng phaỉ díu gian để nhạt mờ

Bên vợ bên chồng ta vẫn thế

Làm người như vậy có thì sao?...

 

Cần gì phải chiếm xác hồn nhau

Dằn vặt lên nhau để tủi sầu

Ai biết cuộc đời cao quý lắm

Tôn thờ vĩnh cửu với người yêu

 

Yêu nhau yêu nữa lên em nhé

Để laị cho nhau một tấm lòng

Cầu chúc cho nhau tròn hạnh phúc

Đẹp đời chung thủy với chồng con

 

 2008 Lu Hà

 

 

 

Dõi Mắt Trông Theo

Mến tặng Linda Nguyen

 

"Ghềnh đá cheo leo, nước trong veo

Có nàng tiên nữ, hạ quần, reo:

Ơ kìa, lữ khách sao .... đứng đấy

Nghe tiếng kêu xèo.... dõi mắt theo..."

 

Con gái nhà trời xuống thế gian

Bao đêm ân ái với thường dân

Như người trong mộng hồn thơ thẩn

Ngưu Lang Chức Nữ lại hồi xuân...?

 

Sau mấy ngàn năm lại có ngày

Linda nàng đó chết tôi rồi

Dở dang tâm sự chiều hôm đó

Nhân tình thế thái dễ mấy ai...

 

Tôi chỉ là người dương thế thôi

Thấy tiên trắng nõn chẳng thèm coi

Dễ chừng tôi đã thành con bệnh

Để nàng tiên nữ xót thương tôi...?

 

Nàng hỡi Linda đừng xót thương

Tôi đây vẫn khoẻ mạnh như thường

Thấy cô tiên nữ hằng khao khát

Suối vắng bên bờ sáng bóng trăng

 

Hạnh phúc cho tôi được thấy cô

Cô nàng tiên nữ gọi Linda

Cũng là duyên phận do trời đặt

Biết đến bao giờ ta với ta?

 

Gõ lên phím chữ hoá thành thơ

Tâm dạ bồi hồi vẫn nhớ cô

Cô nỡi đi đâu mà lâu thế

Để tôi buồn bã nỗi âu sầu...!

 

8.3.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Em Là Ai

Tặng Pich Hạnh

 

Một buổi sáng muà xuân hé nụ

Hạt sương đêm ướt má đào tươi

Diu dàng dưới ánh ban mai

Quê hương yêu dấu bồi hồi nhớ thương

 

Tóc nhuộm đỏ chói chang yêu dấu

Đôi tay mềm như muá trên hoa

Thướt tha yểu điệu Tiểu Kiều

Long lanh ánh mắt dạt dào hồn tôi

 

Kià Pich Hạnh xa xôi dặm thẳm

Vượt trùng dương tôi đến thăm cô

Tình người xao xuyến ngây thơ

Tuổi đâu còn trẻ tơ hào vấn vương...?

 

Thôi cứ viết khi lòng trỗi dậy

Vì hiểu cô mà thấy mến thương

Xót cho một khúc đoạn trường

Tu mi nam tử má hồng ngẩn ngơ...

 

Người đẹp lắm chiều thu lá đổ

Cứ mỗi năm vàng uá cỏ rầu

Mà sao lận đận bốn muà

Thông minh vốn sẵn mái đầu còn xanh...

 

Bởi tạo hoá tử sinh tan hợp

Chỉ tiếc rằng chưa được gặp cô

Ngậm ngùi mới có bài thơ

Gửi người trần thế ta bà nổi trôi

 

Thôi em nhé một mai khi gặp

Ở nơi nào lục điạ hành tinh

Mong rằng đừng có quên anh

Hỏi người tiền kiếp năm canh lệ trào

 

Qua tâm sự với nhau anh biết

Rằng lòng em tha thiết nhớ nhung

Phải đâu là khách qua đường

Dăm ba câu chuyện nhỡ nhàng rồi đi...?

 

21.2.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Nhớ Hẹn

 

Nhớ hẹn trong lòng dạ chẳng yên

Nưả thì muốn gặp nưả rằng quên

Tâm tình dang dở muà hoa đến

Luống thẹn chiều nay gió cảm phiền

 

Anh vẫn bâng khuâng cố rán chờ

Nỗi niềm năm tháng chẳng phôi pha

Tình ai như giấc chiêm bao ấy

Chiếc bách thương đời cuộc biển dâu

 

Anh vẫn thương người ở thế gian

Phân vân trăm ngả gió tình xuân

Đầu năm Kỷ Sửu lòng man mác

Kỷ niệm xa xưa chẳng lụi tàn

 

Em đã hiểu rồi bao đắng cay

Nỗi lòng tê tái cánh hoa rơi

Chiều nay gió sớm mưa nhiều quá

Lầm bước xa xưa hạt muối đời….

 

Anh đã chờ em một tiếng qua

Biết em trăn trở nỗi riêng tư

Thương người quân tử lòng son sắt

Năm tháng đi qua chẳng xoá nhoà

 

Anh biết làm sao đưọc hở trời

Tấm lòng sao tỏ gió mây bay

Quan san muôn dặm đường trăm ngả

Ai biết lòng ai có ngậm ngùi

 

Em sẽ về thăm để đọc thơ

Nắng chiều hương ngát bãi phù xa

Con đê xưa ấy còn in dấu

Chiếc bóng tình quân xoá bụi mờ

 

Anh đã ra đi chẳng hẹn về

Chôn vùi dĩ vãng một miền quê

Con sông đẫm lệ giòng thương nhớ

Khắc khoải mong chờ hương thảo thê

 

Mộng mị thương nhau nỗi cảm hoài

Bao nhiêu sầu tủi kiếp chia ly

Tìm nhau trong bóng xưa lầm lũi

Tỉnh dậy bâng khuâng giọt vắn dài

 

Anh vẫn chờ em vẫn gọi về

Thương ai rầu rĩ chốn sơn khê

Cửu tuyền muôn dặm đường hoang vắng

Nuối tiếc trần gian một kiếp đời….

 

Người ở suối vàng có biết không?

Dương trần xuôi ngược vẫn chờ mong

Thương con ký gửi tình tri ngộ

Vàng đá đồng thau chiụ lỡ làng

 

Anh vẫn ngồi đây vẫn hẹn chờ

Hoàng hôn lạnh lẽo tiếng xuân ca

Giật mình Kỷ Sửu thêm năm nưã

Gánh nặng tình xưa trả kiếp nào?....

 

 24.1. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Nhắn Gửi Tình Hoa

 

Hoa ơi hoa, tôi đã chót tương tư

Trong tâm tưởng cuả trái tim rạo rực

Hoa có hiểu cho lòng tôi hoa nhé

Tôi vẫn thầm nhớ đến một tình yêu

 

Xưa tôi thường hay lén trộm nhìn hoa

Mà giả bộ như tâm tình huynh muội

Bao năm tháng nỗi niềm đau dằng dặc

Yêu em hơn hay triệu những đài hoa?....

 

Hoa ơi hoa, trải biết đã bao muà

Đời con gái em tặng cho ai nhỉ

Lòng tự hỏi thâu canh dài trăn trở

Em đã yêu, say đắm mối tình đầu?...

 

Tôi yêu em còn phải biết làm sao

Kể cho biết chông gai đầy cạm bẫy

Đầy chán nản thương ai rồi đau khổ

Đời trần ai, ai dễ hiểu lòng nhau...

 

Tôi bỏ đi biền biệt mãi không về

Thuyền tan nát mộng tình em tan vỡ

Duyên cùng nợ nhấn chìm sâu sóng biển

Đám tro tàn lơ lửng dấu chiêm bao

 

Thương cuộc tình tan nát cánh bèo trôi

Tôi muốn nói như thiên thần mách bảo

Em sao hiểu nỗi lòng tôi cay đắng

Ngoảnh mặt ra đi thở vắn than dài

 

Nay mở lòng em sẽ lại tìm tôi

Bao uất hận chỉ còn vơi một nưả

Còn hy vọng em ơi đừng buồn nưã

Chán chê chưa riệu ngọt cuả mật đời?...

 

Chiều hôm nay hoàng hôn phủ núi đồi

Lòng tự hỏi cho nhau về cố quận

Đường vạn dặm em tôi còn thao thức

Nhớ mong hoài thương nhớ lắm người ơi

 

Tôi vẫn đây như một kẻ tình si

Đau xót lắm đoá hoa lòng xưa vỡ

Đường muôn ngả biết tìm nhau đâu nhỉ

Khắc sâu vào trong ký ức không phai....

 

5.2.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Nhắn Nhủ Đôi Lời

 

Thu ơi! Sao khổ thế em?

Tin em gặp nạn nỗi niềm xót xa

Lòng anh như nắm tơ vò

Ngổn ngang trăm đoạn bơ phờ hoàng hôn

 

Con người sinh ở thế gian

Hữu duyên tương ngộ thuyền quyên má hồng

Tiếc rằng muôn dặm trùng dương

Mênh mông biển cả não nùng ngày xuân

 

Xưa kia hẳn có nợ nần?

Tình huynh nghiã muội bao phần vấn vương

Phải đâu giưã ngã ba đường

Gặp nhau rồi để bốn phương đất trời...

 

Tử sinh trong cõi luân hồi

Trùng trùng duyên khởi u hoài sầu đưa

Kiếp nào ta được gặp nhau

Phỉ nguyền ước vọng má đào em xinh?

 

Mong sao hạnh nguyện duyên lành

Vầng trăng soi sáng chút tình cuả anh

Tìm nhau trong cõi ba sinh

Hẹn em chân núi biển xanh sương mờ

 

Mấy lời mộc mạc nên thơ

Chân thành giản dị bút hoa vẽ vời

Thương em nhắn nhủ đôi lời

Giữ gìn sức khoẻ vui tươi yêu đời!

 

6.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Nỗi Lòng Đỗ Quyên

 

Khắc khoải chim về với gió xuân

Gọi người quân tử chốn xa xăm

Kiếp này chưa trọn như mong đợi

Đôi ngả dương trần dạ héo hon

 

Ai có ngờ đâu nỗi đoạn trường

Lụy tình thiếu phụ hận trường giang

Sông kia có chảy theo ra biển

Mang tấm tình xưa chót lỡ làng

 

Xưa đã nhén nhom ánh lưả hồng

Em chưa cảm nhận mối tình chung

Tuổi đời non trẻ ra nông nỗi

Lá thắm cành dương lạc nẻo đường

 

Tôi đã phong ba vướng bụi trần

Đời trai háo hức với gian truân

Cương thường bản tính do trời định

Man mác tình em lệ ưá tràn

 

Tôi vẫn nhớ nhung những chuỗi ngày

Cái thời xưa ấy buổi xuân mai

Em tôi đẹp lắm theo năm tháng

Rồi để tình tôi tan gió mây…

 

Tôi phải ra đi tìm gió xuân

Phương trời xa lạ buổi hoàng hôn

Chiều xa nhung nhớ về nơi chốn

Xứ sở quê ta bóng lụi tàn

 

Để lại phiá sau một nỗi buồn

Thương em gái nhỏ một thời xuân

Đỗ quyên lưu luyến tình thơ gọi

Thổn thức canh dài hương gió tan …!

 

30.1.2009 Lu Hà

 

 

 

Thơ Thẩn Chàng Tiêu

 

Tôi biết đời tôi vẫn khổ đau

Lòng tôi khô héo đến bao giờ

Khi em đã có tay bồng bế

Mái tóc dờn xanh đợm nuối sầu

 

Từ ấy ngày xưa tôi lặng thinh

Mong em hạnh phúc với duyên tình

Thuyền em sóng gió còn say đắm

Cũng chẳng vui gì xa cách anh ?

 

Mỗi bước chân đi mỗi tủi sầu

Phong trần muôn ngả cõi người ta

Mở lòng ra đón trời xuân đẹp

Ấm áp tình xa chẳng gượng cầu

 

Tôi chẳng ép ai chịu lưã lần

Tuỳ lòng thương cảm cuả tình xuân

Thuận duyên thì nở ra hoa trái

Chẳng thuận hoa rơi nhụy héo tàn

 

Tôi vẫn hàng ngày với vợ con

Biết bao bận bịu nỗi lo toan

Giận ai lần lưã thành băng giá

Thương đoá hoa lòng hương héo hon

 

Tôi vẫn nhớ em vẫn nguyện cầu

Kiếp sau bồi đắp nỗi niềm xưa

Phút giây lầm lỡ tình muôn ngả

Thơ thẩn chàng Tiêu nỗi nhớ nhà !

 

29 .1.2009 Lu Hà

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen