Donnerstag, 18. Dezember 2025

Chùm Thơ Tình Dài 7

 

 

Ba Cô Gái Sài Gòn Ngày Xưa

 

Ba cô gái bước trên hè phố

Giờ ở đâu còn nhớ tuổi xuân

Thướt tha vệ nữ thiên thần

Hồn thơ trong trắng non ngàn xác xơ

 

Mùa hạ đó ve sầu tu hú

Tiếng gọi nhau nức nở tha phương

Theo chân lăn lóc bên đường

Rừng thiêng nước độc nông trường sắn khoai

 

Bao cảnh ngộ bi ai tăm tối

Lũ vượn người nón cối dép râu

Bầy đàn mặt ngựa đầu trâu

Công an bộ đội đỏ màu máu tươi

 

Hồ Chí Minh đười ươi ngạ qủy

Sài Gòn ơi! bi lụy khổ đau

Nắng mưa tầm tã chân cầu

Mẹ cha điêu đứng mái đầu muối sương

 

Bao mộng ước vấn vương hoa bướm

Tuổi trăng tròn thấm đượm màu tang

Băng rôn khẩu hiệu bẽ bàng

Hung hăng chủ nghĩa thiên đàng dựng xây

 

Màu áo trắng đắng cay tủi nhục

Hồn thơ ngây lạc bước chốn nào

Người còn kẻ mất lệ trào

Phải chăng định mệnh nghẹn ngào núi sông

 

Hay bởi tại Lạc Hồng nòi giống

Hàng nghìn năm nghiệp chướng chất chồng

Hay vì thượng đế không thương

Nga Xô Trung Cộng ma vương bạo tàn

 

Tôi muốn đặt trăm ngàn câu hỏi

Mẹ Việt Nam trăng trối khóc than

Viễn Đông hòn ngọc lụi tàn

Giặc Tàu lấn chiếm ngập tràn phố xưa.

 

chia sẻ cùng Vanessa Le qua bức ảnh và bài thơ: Hạ Nhớ

2.4.2014 Lu Hà

 

 

 

Tình Yêu Muối Mặn Gừng Cay

 

Yêu là thế con bồ câu trắng

Rượu anh đào quả đắng chơi vơi

Mắt huyền xao xuyến lả lơi

Đá vàng nóng chảy xa xôi hững hờ

 

Yêu lồng lộn bơ phờ mệt mỏi

Con thiêu thân lăn tới liều mình

Lửa hồng thập tử nhất sinh

Trái tim nóng bỏng hành tinh mịt mờ

 

Yêu chẳng biết thâm u địa ngục

Sông suối vàng tủi nhục đớn đau

Cô hồn rên rỉ chân cầu

Nại Hà cuồn cuộn mái đầu tuyết sương

 

Yêu cùng tận thê lương lăn lóc

Tháng năm hoài trằn trọc thở than

Vầng trăng sẻ nửa non ngàn

Khi tròn khi khuyết trần gian nghẹn sầu

 

Nào ai dạy cho ta tường tận

Học tình yêu muối mặn gừng cay

Quăng chài thả lưới trắng tay

Tốn công phí sức chua cay phũ phàng

 

Kìa những kẻ bẽ bàng nòi giống

Chẳng dám yêu để sống làm người

Giàu sang phú qúy ăn chơi

Rêu xanh cỏ mọc sương rơi nấm mồ

 

Yêu đắm đuối tình thơ thi sĩ

Biết yêu người chí khí thanh tao

Lâng lâng tòa ngọc má đào

Dạt dào chia sẻ nghẹn ngào bể dâu

 

28.3.2014 Lu Hà

 

 

 

 

 

Hình Hài Tang Thương

cảm tác từ thơ Nhung Truong: Cõi Đời Vô Vọng

 

Từ dạo đó trời sao vời vợi

Chuyện chúng mình đắm đuối yêu nhau

Mà nay cỏ úa dãi dầu

Rừng thông hiu quạnh mái đầu muối sương

 

Đường cát bụi cõi lòng trống vắng

Quạ ăn đêm cay đắng xót xa

Dế buồn tấu nhạc đàn ca

Chập chờn đom đóm nhạt nhòa lân tinh

 

Trời trở lạnh thần kinh điên dại

Nỗi ê chề tê tái đớn đau

Đoạn trường sóng gió bể dâu

Âm dương đôi ngả chân cầu thở than

 

Đợi anh với ứa tràn giọt lệ

Sông suối vàng rên rỉ hồn ma

Gặp nhau bên bến Nại Hà

Trần gian biền biệt góc nhà khói bay

 

Thân tứ đại trả vay mệt mỏi

Xin chắp tay tạ lỗi tình yêu

Còn đâu vào những buổi chiều

Vi vu gió thổi cánh diều xôn xao

 

Hồn lìa xác nghẹn ngào nức nở

Oán hận đời vướng nợ trần ai

Trái tim băng giá canh dài

Phũ phàng số phận hình hài dải tang

 

Sáng chủ nhật báo đăng trang nhất

Một ngày thường tất bật ngược xuôi

Bạn bè cha mẹ chơi vơi

Phù du trăm ngả dần trôi trăng mờ !

 

30.3.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Gốc Đa Em Chờ

cảm tác từ bức ảnh cô gái bên bờ giếng của Vanessa Le

 

Mịt mù mây phủ chiều tà

Dật dờ trinh nữ nhạt nhòa lệ rơi

Áo em trắng mãi không thôi

Ngồi bên bờ giếng xa xôi một thời

 

Hồn em theo gió bụi đời

Trần gian ảm đạm chơi vơi bến nào

Thuyền anh lạc lối gian nao

Ái tình phiêu bạt nghẹn ngào trăng suông

 

Bần thần vai đẫm hạt sương

Bâng khuâng tư lự chim hồng xôn xao

Thầm nghe tiếng sóng rì rào

Năm canh lã chã má đào sầu vương

 

Mộng còn đeo đẳng bi thương

Mắt huyền suối tóc thê lương cõi lòng

Thơ đề lá thắm theo dòng

Hồn em có biết mà vương vấn tình

 

Ngàn sao nhấp nháy lân tinh

Mây vàng bảng lảng thanh bình điệu ca

Hoài lang dạ cổ trăng ngà

Cung vàng lầu ngọc gốc đa em chờ

 

Nhớ em anh lại nôn nao

Thẫn thờ ngòi bút thơ trào triều dâng

Toàn thân cảm giác lâng lâng

Giơ tay quờ quặng bẽ bàng hồn ma

 

29.3.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Tỏ Tình Mộng Đẹp

 

Tình Mộng đẹp duyên vừa hé nụ

Môi em cười chan chứa lòng anh

Con chim nó hót trên cành

Phất phơ cánh bướm sao đành chịu yên?

 

Anh hồi hộp triền miên mất ngủ

Thổn thức hoài đang giữa nửa đêm

Lan man cảm giác êm đềm

Bên song cửa sổ lưỡi liềm trăng non

 

Tay quờ quặng trào cơn biển động

Mảnh chăn đơn tiếng sóng gần xa

Trái tim ngây ngất Hằng Nga

Không gian sột soạt thướt tha dịu dàng

 

Anh chới với lâng lâng đâu đó

Em chập chờn lúc tỏ khi mờ

Tóc mây lõa xõa dật dờ

Giơ tay vội giữ nào ngờ sương tan

 

Khi tỉnh dậy thở than ngao ngán

Thương phận mình lận đận gian nan

Bôn ba khắp nẻo trần gian

Lam Kiều chày ngọc Thái Chân hỡi nàng

 

Anh khao khát tình chàng nghĩa thiếp

Mái nhà tranh tôm tép cầu ao

Chăn tằm dệt vải thanh tao

Vịt gà ngan ngỗng lao xao sớm chiều

 

Thơ anh viết bao điều muốn nói

Tình của anh đắm đuối em ơi!

Trên trang giấy trắng trọn đời

Dù cho biển cạn chằng dời núi non!

 

28.3.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Xa Nhung Nhớ

cảm tác thơ Mai Hoa: Người Tình Nhỏ

 

Tình xa nhớ em đừng bi lụy

Hẹn gặp nhau ân ái như xưa

Trần gian dặm nẻo đường xa

Đi tìm lẽ sống ta bà khổ đau

 

Đất trời rộng sóng gào biển cả

Vững tay chèo tầm tã mưa rơi

Thuyền tình lưu lạc xa khơi

Mười chờ chín đợi ở nơi xứ nào?

 

Em hãy nói tình yêu tha thiết

Để lòng anh da diết nhớ em

Từng đêm ngóng đợi bên thềm

Trăng vàng toả sáng êm đềm sương thu

 

Trỗi khúc nhạc mờ mờ huyền ảo

Cưả thiên đàng tiếp ngự thần tiên

Đưa em dạo cảnh ba miền

Vượt qua tam giới ưu phiền xua tan...

 

Cùng lội ngược không gian lai khứ

Dìu nhau bơi phụng sự nhân sinh

Tình ta khăng khít bóng hình

Tuy hai là một chúng mình với nhau

 

Cuộc dâu bể mịt mù nhỏ lệ

Vẫn đồng tâm lặng lẽ đi qua

Mênh mông sáu nẻo ta bà

Xót xa tuyệt vọng nhạt nhoà tim đau

 

Bao kỷ niệm xa xưa vùi lấp

Hãy xới tung trải khắp nhân gian

Thương em khắc khoải lệ tràn

Người tình bé nhỏ muôn vàn nhớ nhung!

 

30.11.2011 Lu Hà

 

 

 

 

 

Tình Vương Cát Bụi

 

Ta nhớ em rừng thu gọi lá

Lòng thiết tha mưa gió thương trăng

Mắt buồn thăm thẳm mây giăng

Trùng dương chiếc bách lỡ làng biển khơi...

 

Em vẫn đó xa xôi cô quạnh

Mỗi đêm về trời lạnh buồn tênh

Cưả hờ lay động bức mành

Nghẹn ngào hơi thở năm canh ngậm sầu...

 

Rượu chếnh choáng lòng ta chẳng ấm

Khúc nhạc buồn ảm đạm phôi phai

Dập dìu tiếng sáo thiên thai

Hồn thơ lạc lõng canh dài bơ vơ...

 

Hãy uống hết mịt mù năm tháng

Bốn muà qua lạnh bóng giai nhân

Xa nhau vướng buị phong trần

Khát khao chua xót tấm thân lạc loài...

 

Thế là hết cuộc đời gió bụi

Bởi yêu đương lỡ núi hẹn sông

Vu qui pháo nổ đoạn đường

Trông chi cánh hạc bi thương phũ phàng...

 

Ta thầm gọi quê hương một thuở

Hạc trông trăng bóng cuả em tôi

Sầu buông mưa vãi ngang trời

Tà dương khuất núi tả tơi nỗi niềm...

 

Bao kỷ niệm đầy thêm sâu nặng

Những ân tình duyên dáng khó quên

Hồn còn thổn thức triền miên

Lòng đau nức nở ưu phiền xót xa...

 

Đừng nghi ngại giọt sầu cay đắng

Lệ vào trong đằng đẵng vì ai

Trái tim rỉ máu phôi phai

Thơ còn ai oán tuyền đài chẳng thôi

 

Tình đã chết một thời đắm đuối

Mảnh khăn tang nhức nhối lòng ta

Phù du trong cõi ta bà

Bọt bèo tôi nổi cơ cầu khổ đau!

 

Chú thích: Thơ cảm tác từ thơ xướng hoạ cuả Mai Hoài Thu và Thủy Anh Lam:" Vô Vọng..."

18.6.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Vạn Dặm

c ảm t ác thơ Mai Hoài Thu: Thế Vẫn Còn Chưa Đủ

 

Tình vạn dặm theo về phố cũ

Sài Gòn đang giấc ngủ ban trưa

Âm thầm chìm dưới cơn mưa

Bước chân vội vã âu sầu nôn nao

 

Lòng nặng trĩu đường xưa tơ liễu

Bỗng hiện về một thuở xa xôi

Hững hờ tóc phủ buông lơi

Áo em màu tím chơi vơi não nề

 

Thế chiến quốc ê chề lê bước

Bụi hồng bay chẳng xước thịt da

Lòng người lữ khách xót xa

Hồn nàng theo gió phong ba nghẹn ngào

 

Chân cầu nhỏ lững lờ chảy xiết

Lá thu rơi tha thiết thủy triều

Liêu xiêu bóng đổ tiêu điều

Mưa càng nặng hạt tình yêu nhạt nhoà

 

Tôi trở lại căn nhà xơ xác

Em bây giờ tóc bạc hoa râm

Giật mình thảng thốt hoá câm

Lòng tôi chết lặng tái bầm thịt da

 

Môi lập cập bơ phờ ảm đạm

Em nhìn tôi thăm thẳm trời sao

Bao đêm mất ngủ bóng mờ

Tình ta chưa đủ tiếng gà sang canh...!

 

 

10.10.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Trăng Hương Gió

cảm tác từ thơ xướng hoạ Mai hoài Thu và Hoa Mai: Muốn Ngủ Cùng Trăng

 

Mấy đêm ngủ cùng chàng trăng mát

Gió hây hây ngây ngất lòng em

Xôn xao gió động êm đềm

Mơn man lả lướt làm mềm làn da...

 

Ối! Trăng ơi! Mặn mà tha thiết

Hồn lên cao có biết hay không?

Trăng cười lấp ló má hồng

Lăn tăn mặt nước thiên bồng Hằng Nga...

 

Cầu ao tắm nõn nà bông súng

Xoá bụi trần cay đắng trầm luân

Hương thơm ngào ngạt đang xuân

Như người thiếu phụ nồng nàn cuồng ngông...

 

Dám mơ mộng cùng ông trăng sáng

Tuổi ô mai trong trắng thuở nào

Bao đời thiếu nữ ước ao

Mặn nồng ân ái ngọt ngào trái cây...

 

Mười sáu tuổi vơi đầy non nỉ

Ánh trăng vàng đắm đuối đào tơ

Bướm ong quấn quít dạt dào

Thẹn thùng mắc cỡ nghẹn ngào chàng ơi!...

 

Yêu say đắm bồi hồi nghiêng ngả

Uống mật trăng đang rỏ xuống dần

Toàn thân run rẩy mê man

Vẳng nghe tiếng hát cung đàn ngân vang...

 

Ôi! Thoả mãn bên vầng trăng tỏ

Đưa đón nhau ngắm nghiá ả Hằng

Lưng ong uốn éo nhẹ nhàng

Phượng loan cuốn chặt trào dâng cơn nồng

 

Được như ý cung vàng thỏ ngọc

Gió nồm nam rạo rực mơ hồ

Tiếng ai xao xuyến trên bờ

Phau phau trắng muốt mờ mờ Tiên Nga...

 

Rũ cho sạch ta bà khốn khổ

Bụi trần ai đày đoạ tình nhân

Lòng trinh thanh thoát trần gian

Mấy ai tắm gió muôn vàn tơ trăng

 

Ai dám bảo gió cuồng mây dại

Gió mây vần ân ái cảm thông

Trăng non trăng khuyết trăng hồng

Trước sau trăng vẫn trắng trong cõi lòng

 

Dù ngàn dặm biển nông sông cạn

Trăng vẫn còn tận hiến không thôi

Yêu trăng yêu cả đất trời

Tình Thu vời vợi u hoài thiên thu...!!!

 

12.1.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Đào Nghĩa Mận

nối thơ " Đào Ơi!" của Huy *

 

 

"Mùa xuân đến hoa đào trước ngõ

Mận ngại ngùng lấp ló phía sau

Người người tấp nập đón chào

Nhà ai khéo kén cành đào xinh tươi

 

Phận nghèo khó nhận lời ở mướn

Vừa lớn lên lại vướng chuyện tình

Sớm trưa Mận lén đứng nhìn

Nhưng cô chủ vẫn tựa mình trên cao

 

Hóa năm tháng gọi Đào cô giáo

Mận càng buồn vì ảo mộng phai

Muốn gần xây đắp tương lai

Làm trò để học ngày mai sum vầy

 

Đào trách Mận như cây làm củi

Đi học hoài mấy buổi như không

Một bài mà nhớ chẳng xong

Thôi thì cũng ráng nhọc lòng dạy thêm

 

Đâu có biết Mận im không nói

Học làm chi đành dối lòng mình

Gần Đào như bóng với hình

Giả ngu Mận được tâm tình với ai "

 

 

Đào đã chín Mận thời tí táy

Hương thơm bay túy lúy ngọt ngào

Trái đào ưng ửng dạt dào

Mận Đào chan chưá duyên tơ ý trời

 

Và cứ thế miệt mài sớm tối

Mận bên Đào ân ái nỉ non

Phấn đào rừng rực trào tuôn

Mận càng ngây ngất nguồn cơn giãi bày

 

Thân ở đợ sầu cay tủi hổ

Năm tháng trôi cổ độ trăng lên

Sức trai gân bắp lực điền

Cung đàn bần bật thiên nhiên gợi tình

 

Đào đắm đuối tuổi xanh hoa nở

Mận dẻo dai chí thú ruộng vườn

Tối về Đào Mận nổi cơn

Mây mưa sấm sét phấn son nhạt nhoà...

 

Cha mẹ thấy bụng Đào càng lớn

Mới vội vàng căn vặn hỏi tra

Phải rằng thằng Mận nhà ta?

Vẫn thường vụng trộm nên ra nỗi này...?

 

Đào thú thật sụt sùi van lạy

Cuộc đời này con lấy Mận thôi

Mận gieo hạt giống cho rồi

Mầm non nhú nở tình người thiết tha

 

Mận đổi đời thành ra ông chủ

Cô chủ thành người vợ mến yêu

Họ hàng chú bác biết điều

Cả nhà hoan hỉ sớm chiều khói lam

 

Tiếng trẻ khóc tình thâm càng nặng

Chuyện Mận Đào ân nghiã còn đầy

Mẹ cha kén được rể tài

Ung dung hưởng lão tháng ngày bình an!

 

Chú thích: Một người tên là Huy ghi trong mục phản hồi mấy câu thơ, tôi thấy hay nên viết nối tiếp

 

19.9.2011 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen