Montag, 22. Dezember 2025

Chùm Thơ Tình Dài 14

 

Lầm Lỡ

 

Lầm lỡ cho nên chuyện đã rồi

Trái tim yêu dấu cuả lòng tôi

Bao nhiêu năm tháng hằng mong đợi

Em vẫn nhởn nhơ lạc cuối trời

 

Ai biết đời tôi có tủi sầu

Trách người thục nữ hiểu chưa ra

Trời cao chẳng được như tâm nguyện

Trăng khuyết mây tàn em ở đâu ?...

 

Ai nhớ bên ai một buổi nào

Ven đê chiều tỏ với trăng sao

Về nhà lại kể ngay cho mẹ

Mang vết thương lòng bao xót xa...

 

Từ đó trở đi tôi lặng câm

Mặc người thiên hạ khéo tay hơn

Mong sao duyên phận như thiên ý

Tôi chúc cho em được vẹn tròn

 

Chứng giám cho con ở thế trần

Suối vàng thác gửi tấm lòng son

Nào ngờ duyên phận nơi dương thế

Hoa bước lên thuyền dạ héo hon

 

Kẻ muốn được yêu chẳng được đâu

Lạnh lùng như thể áng mây thu

Hững hờ cho đến già năm tháng

Rồi lại tìm nhau đoá mộng đầu...

 

Tôi biết làm sao được hở trời

Cái thời ân ái lỡ buồn trôi

Hương hoa gửi gắm cho người khác

Tôi phải ra đi luống ngậm ngùi

 

Nay đã phong sương dạn mái đầu

Ngẩn ngơ nuối tiếc tấm tình xưa

Thương em bóng lẻ hồn cô quạnh

Vỗ gối năm canh hận má đào

 

Tôi đã lang thang khắp bốn phương

Đời trai lãng tử kiếp phong sương

Trùng dương khổ ải say màu sóng

Tôi vẫn thương em một tấm lòng

 

21.1. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Nấm Mồ Hoang

 

Nhớ xưa tức tưởi sôi dầu

Tình tôi đã chết bạc màu giai nhân

Hay rằng năm tháng héo tàn

Xới tung nghiã điạ trần gian u sầu

 

Hồn ma tê tái từ lâu

Lòng tôi tan nát ngàn thu lá vàng

Vì sao duyên sự lỡ làng

Kiếp này tủi nhục vấn vương làm gì?

 

Hận đeo vào sổ luân hồi

Ngán đời ta phải gặp người bán tơ

Đẹp gì một sợi chỉ thưà

Xe nhầm nguyệt lão gán vào tình ta

 

Thế nhân bạc bẽo ai ngờ

Năm canh rầu rĩ cấu cào tâm can

Hoang vu biển cả vô thần

Thuyền tình tan nát hoa tàn kém vui

 

Khi em thấu hiểu sự đời

Thì anh cao chạy xa bay mất rồi

Bẽ bàng giọt lệ đầy vơi

Võ vàng ngơ ngác còn nhồi phấn son

 

Bao thu lá uá cao dần

Trắng trong chẳng giữ lưã lần đời hoa

Rượu tàn lạc nẻo đường xa

Ê chề quay lại tình ta lỡ rồi

 

Đại bàng vùng vẫy biển khơi

Nghe như trận gió đến rồi lại đi...!

 

30. 6. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Sầu Buông Năm Tháng

Hoạ theo theo thơ Hàn Thiên Lương

 

 

Khắc khoải chiều thưong con Cuốc sầu

Trần gian muôn ngả biết về đâu

Lang thang trong cõi trời vô định

Tìm lại hồn xưa lỡ trái cầu...

 

Vẫn biết rằng em khóc nhớ buồn

Bao nhiêu kỷ niệm với yêu thương

Ái hà bể khổ ra nông nỗi

Như đám sương mờ tan khói vương

 

Oán trách làm chi hận tủi lòng

Thuyền ai theo lái nước xuôi dòng

Buồm dơ theo sóng đời tan vỡ

Lạnh lẽo trăng tàn khi gió đông

 

Nhẹ gánh sầu đong anh vẫn đây

Đời trai lãng tử tháng năm đầy

Giang hồ quen thói đời cung kiếm

Giận nưả đời người thương ngắm mây

 

Truyện cũ lâu rồi thương cánh hoa

Giã từ biền biệt tuổi già mau

Suối xưa liễu rủ giờ trắng xoá

Bèo bọt trôi qua lá vướng cầu

 

Em có thương đau giọt lệ sầu

Xót đời như thể biển thành dâu

Buồn chi cho héo tàn hoa lá

Hẹn lại muà sau trái chín đầu....

 

 21.5.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Cánh Hoa Trong Cõi Thiên Thu

 

Bầu trời thăm thẳm cõi thiên thu

Gió thổi rung cây điệu vẳng sầu

Tôi nhớ không nguôi muà nắng ấy

Nạm vàng khắc dấu một hồn thơ

 

Người ấy ngày xưa rất dịu hiền

Trắng hồng như ngọc dáng như tiên

Thông minh đôn hậu nhà danh giá

Khắc dấu tim tôi khắp mọi miền

 

Tôi thương người ấy biết chừng nào

Hiểu những u buồn chuyện vẩn vơ

Toàn kẻ đón đưa người bợ đỡ

Gặp tôi nàng đã hiểu anh hào

 

Trầm ngâm thư thả cái duyên trời

Rồi nhẹ buông ra tiếng thở dài

Tôi biết đời tôi đi lạc bước

Hợp tan bèo dạt hận chia ly

 

Tôi đâu dám chối bỏ tình yêu

Cũng muốn một phen hưởng sớm chiều

Thách đố với trời gan cóc tiá

Mấy ai nhân định thắng thiên triều

 

Từ đó năm đi tháng lại qua

Xuân về hình bóng mộng sầu đưa

Nhớ người con gái ngày xưa ấy

Một vết thương lòng vẫn nhói đau

 

Ra đi yên phận cái thân tôi

Gieo mầm đau khổ để cho ai

Tôi hiểu nỗi lòng người thiếu nữ

Tình nàng đã bén cái duyên tôi

 

Tôi sợ trời thu rụng lá vàng

Sợ màu băng giá của muà đông

Sợ tim rĩ máu vì thương nhớ

Một cánh phong lan gió phũ phàng…!

 

 24.2.200 Lu Hà

 

 

 

Đừng Trách Anh

 

Đừng trách anh kẻ chẳng giữ lời

Óc suy tư mắc vướng điều gì

Vẫn trăn trở nỗi niềm ba cõi

Lòng rắn đi mà thắm với đời

 

Em lang thang bốn muà hoa lá

Hồn vẩn vơ mà chẳng chịu an

Cứ hát cứ ca cho đời tạnh gió

Nỗi u sầu sói nát tim gan

 

Hỡi em yêu suốt đời thương nhớ

Ai thánh thiện mà chẳng khổ đau

Ai cả tin mà không tội lỗi

Trở về đi giữ trái tim đào..

 

Ngây thơ vô ý gây nên tội

Bản chất con người chẳng dễ thay

Thủ đoạn mưu gian đầy cạm bẫy

Hỡi em yêu chớ có tin ngay

 

Trở lại đi em, trở lại đi

Chồng con em vẫn ngóng từng ngày

Đừng huyền hoặc cõi đời danh vọng

Hạnh phúc đơn sơ anh mới vui...

 

Đói khổ gì đâu mà nuối tiếc

Cả thời vang vọng cuả ngày xưa

Trở về đi để mà hồi tưởng

Viết sách cho đời kể chuyện xưa

 

Trở về đi một chút cho tình

Vì tấm lòng xa nhớ của anh

Em hạnh phúc là anh thích nhất

Như cây khô lá mọc trên cành...!

 

 12 .2. 08 Lu Hà

 

 

 

 

Lời Thất Hưá

 

Anh đã hưá trước bàn dân thiên hạ

Là chẳng bao giờ thơ phú với em

Chỉ khoan sâu vào một nỗi ưu phiền

Đã chôn sống trái tim người lãng tử

 

Anh đã sợ chính cả lời anh nói

Cả lời thơ tưá máu khoan sâu

Thọc muĩ dao vào một nỗi u sầu

Âm ỉ maĩ tâm hồn người viễn sứ

 

 

Anh sẽ biến thành một con rắn độc

Dữ dội điên cuồng cắn hết đau thương

Và đập tan những sủng ái vô thường

Cho thiên hạ quay đầu về sự thật

 

Hỡi những kẻ điêu ngoa và đểu cáng

Chẳng có gì đâu đừng có mơ màng

Hợm hĩnh hám danh kể lể dài dòng

Cho thiên hạ mua thứ đồ giả dối

 

Ai mà hiểu những si mê cuồng vọng

Chẳng ái ân nó sỉ nhục tình yêu

Bao lời thơ giả dối với yêu chiều

Hơĩ hoàng tử nàng thơ ngày tận số...

 

Còn rên rỉ sinh ra từ tiệc rượu

Thiếu mồ hôi mùi thịt chó cay nồng

Anh yêu em khóc lóc với tình thương

Kẻ đói khát đi tìm mùi danh vọng...

 

Anh đã hưá nhưng laị rồi thất hưá

Vẫn yêu em nhắn nhủ với lời thơ

Nhớ thương anh em hãy trở về nhà

Và hát mãi baì tình ca muôn thuở.

 

 12.2.0 8 Lu Hà

 

 

 

 

Giá Như Là Mộng

 

Nếu như trái đất có nổ tung

Nát cả âm dương vỡ cửu trùng

Hốt hoảng hồn bay trăm vạn mớ

Đi tìm nhau loạn cả không trung

 

Ta sẽ dìu nhau khắp tứ phương

Tìm hành tinh lạ của yêu thương

Không còn ác độc căm thù nữa

Xây laị trần gian mộng thắm hồng

 

Em sẽ chẳng còn lo mất anh

Chẳng còn đau khổ rũ đầu xanh

Chẳng còn nước mắt thành sông suối

Hết cả quyền hành lũ Sở Khanh

 

Tự do tình ái là nhân bản

Sống để yêu nhau đẹp vẻ hồn

Em sẽ cùng anh thành khởi điểm

Cho loài hoa đẹp nhất phong lan

 

Mộng đó đẹp không, em muốn không

Hỡi người em gái của quê hương

Yêu em tha thiết đầy thương mến

Của một người anh cõi mộng trường ?

 

Nếu biết được rằng: em hạnh phúc

Cầu mong gửi gắm biết bao nhiêu

Ghen tuông chi nưã thành vô vị

Xin chúc cho em được mọi điều

 

Thiên hà lồng lộng cõi thần tiên

Kiêu sa kinh miệt kẻ đê hèn

Chăm chăm thèm khát thân con gái

Cưỡng ép cho mình khi trái duyên

 

Nếu phải kiếp này lỡ cái hôn

Lòng còn tơ tưởng mối sầu oan

Thương nhau em nhé đừng than thở

Tình đẹp tim ai vẳng tiếng đàn

 

Tơ đồng ai oán đến cung trăng

Sầu thảm vang vang cả chín tầng

Buồn cả ngàn thu muà lá rụng

Lòng người dương thế vẫn mang mang !

 

 

 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Lời Cầu Nguyện

 

Khổ quá tự nhiên đau họng rồi

Thôi đành khám bệnh nghỉ đi thôi

Ở nhà nghỉ ốm cho đời sướng

Để sóng hồn yên lặng nhớ hoài

 

Ta đã tương tư hay ốm thật

Đằng nào thêm bệnh thế mà hay

Cả hai góp laị cho tròn chuyến

Ốm mãi ốm lăn cho biết mùi

 

Gần ba thập kỷ đã qua đi

Anh mới hiểu em rõ cả rồi

Mới biết tình em là bất diệt

Nữ thần Vệ nữ chốn trần ai

 

Tôi viết bài ca từ máu thịt

Rỉ ra từ mao mạch yêu thương

Cúi đầu khâm phục người con gái

Vuợt sóng trùng dương trải tấm lòng

 

Thuyền ai đau khổ lặng lờ trôi

Bão tố dập vùi chẳng có tôi

Qùy gối tôi xin Thần Vệ Nữ

Cho tôi xoá dịu nỗi thương đời

 

Người ở phương xa có biết không

Bình an hạnh phúc với đời thường

Thôi đừng có nhớ tôi thêm nhé

Sống trọn ngày vui với thế nhân

 

Tôi chẳng cầu mong xin gặp lại

Chẳng cần người phải viết cho tôi

Cho thêm buồn khổ thêm nhầm bước

Rối cả cho tôi lẫn cả người

 

Cầu mong người hãy sống bình an

Chớ có vội vàng chớ bấn lên

Bình tĩnh việc đời nên xét kỹ

Vài lời nhắn gửi tấm lòng son

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

Giọt Thương Lệ Cuối Cùng

 tặng A - V

 

Gần ba thập kỷ mất tăm hơi

Bỗng nổi sung lên giận dữ đời

Thương tiếc làm chi đừng nói nữa

Ngậm mồm ai phải chiụ cho ai?

 

Có phải xa nhau là đã hết

Nỗi sầu lưu đọng buốt trong tim

Chuyện xưa nhắc laị càng thêm rối

Hãy để người yên nhẹ nhõm dần

 

Chẳng phải taị anh chẳng tại em

Trời già cay nghiệt thói hồng nhan

Đường xa phố cũ còn đâu đấy

Dấu bóng người xưa đã lụi tàn

 

Anh biết rằng em vẫn nhớ anh

Nỗi niềm thổn thức với năm canh

Phải chăng duyên nợ trời cho vậy

Hận để ngàn thu mộng chẳng lành

 

Anh đi trong cõi mù xa thẳm

Em trở về quê pháo đỏ đường

Có phải vì anh mà giận dữ

Nên đời em phải chiụ đau thương?

 

Đám cưới đưa ma một cuộc tình

Thoáng qua ảo mộng vẫn in hình

Đến khi em hiểu thì em đã

Vội vã làm chi để hại mình

 

Người ấy ngày xưa thật lạ lùng

Ung dung thư thả cốt phong trần

Gặp nhau như dính vào căn số

Lụy để tình em chiụ lỡ làng

 

Hối hả cho ai cái ảo danh

Em tôi leo đến tận trời xanh

Cho đời em trở thành vô nghĩa

Hận cả cho anh một cuộc tình

 

Anh đã đi rồi em mới thương

Cuộc đời nghĩ lại thật vô thường

Em tôi trẻ quá thành non dại

Trắng cả đời anh một cõi lòng

 

Nay tuổi cao rồi vẫn thở than

Thương cho phận bạc cái hồng nhan

Người ta háo hức vì tăm tiếng

Buồn cả cho anh lạc nẻo trần

 

 

Đời khổ lắm rồi có biết không?

Giang hồ lãng tử thú ngang tàng

Ta bà bể ái còn bi lụy

Vui lắm em ơi! Cõi mộng trường

 

Xét laị cho cùng vẫn thấy vui

Khen cho cơn bão chốn mù khơi

Mừng ai có hưởng mùi say sóng

Mới biết rằng ta ở cõi đời

 

Một giấc ngủ trưa có xá gì

Đời nhanh như mộng chỉ vui thôi

Vô thường em vẫn thường hay nói

Ra thế hai ta nhạo báng đời

 

Thôi đừng rên rỉ với lời thơ

Đổi giọng đi anh để đẹp hoa

Mới biết ta bà vui đấy chứ

Ngân nga than thở mấy canh gà

 

Khóc nốt giọt này có thế thôi

lắm lời chỉ tổ khổ nhau thôi

Ngang tàng hãy sống cho ra sống

Hẹn lại muà sau cõi luân hồi!

 

4.2.2008 Lu Hà

 

 

 

Mộng Vu Thần

tặng H

 

Giấc mộng Vu Thần sương khói tan

Ngẩn ngơ lưu luyến thuở tìm xuân

Bao nhiêu thương nhớ còn chi nưã

Gió núi trăng ngàn sao nỡ quên….

 

Rằng có rằng không khó nói sao

Ngại ngùng ai bảo giấc chiêm bao

Xót xa năm tháng hoài hương sắc

Lỡ để cho nhau những tủi sầu

 

Khắc khoải tìm ai như đỗ quyên

Thương hồn Thục Đế khóc đòi xuân

Giá như sống lại thời xưa ấy

Ai sẽ yêu ai gấp vạn lần?...

 

Lần cuối chia tay tôi đến thăm

Căn nhà mái nhỏ bóng hoàng hôn

Lối mòn Phúc Xá chân xào xạc

Hoa tiễn tôi đi cõi mộng hồn

 

Những gió xuân đi nắng lại về

Lòng tôi nao nức nhớ miền quê

Thương em gái nhỏ chưa đầy búi

Mái tóc ngang vai chẳng hẹn thề

 

Chẳng biết tình xuân có vấn vương

Hồn nhiên mái tóc xoã ngang lưng

Xinh tươi gieo trái cầu băng giá

Ai rắc cho tôi muối mặn lòng

 

Tôi sẽ đi xa chẳng hẹn ngày

Tình tôi u uất nỗi sầu cay

Em đâu thấu hiểu lòng say đắng

Lụy để cho nhau đến thế này

 

Tôi viết bài thơ gửi tặng em

Cho người em gái ở xa xăm

Phương xa nhắn nhủ niềm thương nhớ

Giấc mộng Vu Thần băng giá tan?...

 

7 .4. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen